⬅ Trước Tiếp ➡

gặp lại nhau ở chính ngôi chùa năm xưa.
Lúc này Lâm thị đã xuống tóc tu hành, còn Trấn Viễn hầu vì thương nhớ cố nhân mà trở lại chốn cũ nên vô tình chạm mặt.
Năm tháng rõ ràng vẫn ưu ái Lâm thị.
Dù trải qua cảnh nhà tan cửa nát, chịu đựng khổ ải long đong, dung mạo bà vẫn như xưa.
Thế nhưng Mộ Tuân Ích công thành danh toại, địa vị cao sang lại vì tâm bệnh quấn lấy mà trông tiều tụy đi nhiềụ Lâu ngày gặp lại, cảnh cũ người xưa vẫn còn mà mọi thứ đã khác.
Hai người chỉ nhìn nhau một cái cũng hơn vạn lời nói.
Sau khi Lâm thị hoàn hồn, bà quay người định rời đi.
"Kiều Kiều " Người mà ông tìm mòn giày sắt cũng không thấy, vậy mà cuối cùng lại dễ dàng có được.
Bao năm trời khổ sở tìm kiếm, Mộ Tuân Ích đã gần như phát điên, sao ông có thể dễ dàng buông tay lần nữa được?
Câu chuyện tiếp sau đó, tất nhiên không ngoài khuôn sáo.
Một bên cố tránh né, một bên cố chấp không buông rồi vì một đêm ngoài ý muốn, cuối cùng cục diện cũng vỡ nát.
Mộ Tuân Ích không muốn cưỡng ép Lâm thị, mong rằng sẽ có ngày khiến bà thay đổi thái độ.
Vì thế, ông bất chấp Trương thị tìm cái chết kêu gào, lấy cớ luyện binh để xin Hoàng đế ban cho chức vụ Tuần phủ Giang Nam rồi định cư ở đó với Lâm thị, không trở về kinh nữa.
Thế nhưng trái tim người đẹp như sắt đá, Mộ Tuân Ích làm bao nhiêu việc, trong mắt Lâm thị cũng chỉ như công dã tràng.
"Hầu gia, nay trong nhà ngài có phu nhân, dưới có con nhỏ, lại gánh vác trách nhiệm quốc gia, ngài không thể tùy hứng làm bừa như khi còn trẻ nữa." Lâm thị nói câu này với nét mặt bình tĩnh, ánh mắt lạnh nhạt, không còn tâm cũng chẳng còn tình.
Khi ấy Mộ Tuân Ích mới hiểu, Lâm thị thật sự đã không còn chút tình ý nào với mình nữa.
Thế nhưng, sao ông có thể cam lòng?
Lâm thị vừa là người thương, vừa là người từng đánh mất nay tìm lại thấy, cũng là chấp niệm khắc sâu trong tim ông cầu mà chẳng được.
Hai chữ từ bỏ nói thì dễ, làm thì khó như lên trời.
Thế nên, tâm bệnh trở thành tâm ma.
Rồi một ngày, sau khi mượn rượu giải sầu, cuối cùng Mộ Tuân Ích cũng để tâm ma nuốt chửng lý trí, ông hạ quyết tâm làm chuyện tàn nhẫn.
Một đêm mây mưa triền miên.
Khi tỉnh lại, thấy trên người bà đầy những vết bầm xanh tím, Mộ Tuân Ích từng thấy hối hận.
Nhưng so với sự viên mãn mà ông vừa đạt được, sự hối hận ấy chẳng đáng là bao.
"Kiều Kiều, thân thể nàng đã là của ta, cả đời này, nàng chỉ có thể ở bên ta." Mộ Tuân Ích ôm nữ nhân đã khóc đến mức ngẩn ngơ vào lòng, hôn lên từng tấc da thịt trắng mịn bên tai bà.
"Nàng đừng nghĩ đến việc bỏ trốn nữa, được không?" Trái tim Lâm thị đã nguội lạnh, thân thể không thể chạy trốn như chim gãy cánh, dần sa vào suy tàn.
Mộ Tuân Ích tìm kiếm thầy thuốc nổi tiếng, cầu thuốc điều dưỡng thân thể cho Lâm thị nhưng bà đã mất đi ý chí sống sót.
Nếu không trừ được tận gốc nguyên nhân thì cho dù là thánh nhân có bản lĩnh "cải tử hoàn sinh" cũng đành bó tay.
Vì chuyện này mà Mộ Tuân Ích càng khốn đốn, nhiều lần tuyệt vọng đến nảy sinh ý định tự sát, cảm thấy thế gian chẳng còn thú vui gì, chi bằng xuống âm ty địa phủ cùng Lâm thị mà vương vấn cho xong.
Ôm theo ý nghĩ ấy, thậm chí ông còn


⬅ Trước Tiếp ➡