Dục Sắc Nở Rộ
Chương 10
⬅ Trước Tiếp ➡

"Đi vào." Mệnh lệnh của anh, từ xưa đếm nay không ai giám làm trái, anh một lần nữa nhắc lại.
Lúc này, Nguyễn Tình mới thở dài, thuận theo đi vào trong, đem lời " đây là WC nữ " nuốt lại vào bụng.
Cô vừa đi vào, đột nhiên bị một lực mạnh ép chặt, phía trước có một bóng đen như cỗ gió xoáy đánh úp lại, đè cô trên vách tường.
Trước mặt là thân hình cao lớn của Lâm Mặc Bạch, một bên là cánh tay anh ấn trên bức tường.
Đây thật sự là bị ép lên tường, tư thế hoàn mĩ, chóp mũi hai người cách nhau chưa đến 5 cm. Chỉ tiếc, sắc mặt Lâm Mặc Bạch vừa đen vừa lạnh, dù có đè ép cô lên tường cũng không có chút không khí ám muội.
"Nguyễn Tình, cô đói khát đến vậy sao? Đuổi tới cửa nhà tôi tự dâng mình lên còn chưa đủ, hiện tại còn đuổi đến tận công ti?"
Ngực Lâm Mặc Bạch nặng nề lại phập phồng, áo khoác tây trang trước người cơ hồ muốn cọ xát đến đầu vú của Nguyễn Tình.
Vải dệt màu trắng cùng sắc đen trên áo khoác giữa hai người vì thế mà qua lại vuốt ve.
Đuôi mắt Nguyễn Tình nhẹ nhàng run lên, nhưng lại bởi vì cô lập tức nheo hai mắt lại mà hoàn mỹ che đi biểu tình này, duy nhất có thể nhìn thấy đó là nụ cười mê hoặc câu nhân.
Cô một bên cười, một bên nhẹ nhàng nâng chân vuốt ve cẳng chân Lâm Mặc Bạch, uốn lượn hướng về phía trước, đầu gối cơ hồ phải chạm vào khắp đũng quần Lâm Mặc Bạch.
Môi đỏ vừa động, nhẹ nhàng nói "Mặc Bạch, em có đói khát hay không, anh còn không thấy sao?"
Nguyễn Tình thấy túi quần anh lộ ra một góc di động, nhìn anh tức giận, bộ dạng hung dữ giống như đến hỏi tội, cũng nhìn ra được anh chắc chắn đã thấy bức ảnh. Chỉ là cô không nghĩ tới, Lâm Mặc Bạch nhanh như vậy đã đoán được cô trong công ty.
Lâm Mặc Bạch nhìn bộ đang không biết xấu hổ của Nguyễn Tình, hô hấp càng thêm thô nặng, không rõ là do lửa giận hay do dục hoả hoặc là đang giận Nguyễn Tình vì sao mà không tự ái, đã từng là một cô gái ngây ngô thẹn thùng, hiện giờ tại sao lại trở thành bộ dạng phóng đãng như vậy...
Trong đầu anh hiện lên không chỉ có vậy, vừa rồi nhìn chằm chằm hoa huyệt, cánh hoa đỏ tươi thấm ướt dâm dịch, hoàn toàn lộ rõ dưới tất chân bị xé rách, chính là như vậy...
Giống như chết đói, giống như dục cầu bất mãn 1 .
1 Dục cầu bất mãn theo nghĩa đen tức là muốn mà không được thỏa mãn, nghĩa bóng ám chỉ tình dục không được thỏa mãn.
Ánh mắt của Lâm Mặc Bạch vô thức nhìn theo chiếc cằm gầy của Nguyễn Tình, nhẹ nhàng đảo qua bầu vú sữa cao như núi, cuối cùng dừng ở chiếc quần tất màu đen dưới váy.
Một lớp mỏng manh, ôm sát vào da thịt, xuyên thấu qua một tầng sa mỏng, có thể nhìn thấy hoa văn phía dưới nước da trắng mịn.
Nõn nà như ngọc nhưng lại cố gắng che đi dục vọng xấu hổ, như vậy càng làm cho dục vọng của anh càng ngày càng bùng phát.
Trước đây ở trong sách, đã từng có người nói rằng "Phụ nữ mang vớ lụa là để cho đàn ông đến xé rách."
Hơi thở của Lâm Mặc Bạch rối loạn, ánh mắt anh nhìn chằm chằm vào hai chân của Nguyễn Tình, nháy mắt trong đầu anh hiện lên hình ảnh tất chân giữa hai chân cô bị xé rách, có thể nhìn thấy rõ chiếc quần lót chữ T mỏng manh, chỉ sợ hiện tại chiếc quần lót đó đã hút no nước nên dán chặt vào miệng hoa huyệt.
Anh đã từng xé đôi tất của Nguyễn Tình, hơn nữa là ở chính trong thư viện...


⬅ Trước Tiếp ➡