Chương 16
"Còn có phải bạn bè không đây, làm sao luôn chọc vào chỗ đau của tôi hả? Mẹ kiếp, tôi đã làm cô ấy tám năm rồi, cô ấy sau này cũng chỉ có thể bị tôi chơi, sao lại không phải là vợ của tôi." Tần Phong bùng nổ một câu chửi thề, kiêu ngạo nói.
Lâm Mặc Bạch nghe xong, nụ cười đầu tiên của đêm nay xuất hiện trên khuôn mặt anh.
Đúng là lời nói không biết xấu hổ, nhưng về lý lại đúng đến ngạc nhiên.
Lâm Mặc Bạch cũng đã ngà ngà say, nhưng ý thức vẫn còn thanh tỉnh, ánh mắt anh mê ly, ngay cả tóc đen cũng phủ tán loạn trước mặt, nhìn như đã say hoàn toàn.
Tần Phong tìm cho anh một tài xế lái thay, đưa anh lên xe, báo địa chỉ, thắt dây an toàn mới xong việc.
Lâm Mặc Bạch ngã vào trên chỗ ngồi, một thân toàn mùi rượu, nhắm mắt lại, nhìn rất giống như đã uống say, phất tay với Tần Phong, "Nhanh cút đi, trở về tìm vợ của cậu đi."
Tần Phong nghe vậy, thể xác và tinh thần thoải mái cười lớn, cuối cùng trước khi rời đi còn lưu lại một câụ
"Mặc Bạch, tôi giúp Nguyễn Tình nhưng cũng là giúp cậụ Nếu cậu thật sự muốn buông bỏ cô ấy thì năm đó cũng sẽ không đến đại học P. Về chuyện của sáu năm trước, cậu thật sự không muốn chính miệng hỏi cô ấy sao?"
Lâm Mặc Bạch nhắm mắt lại giả vờ ngủ, không nói một lời.
Cho đến khi xe chạy vào màn đêm, anh mới dựa vào cửa sổ xe, mở to mắt, trong đôi mắt đen nhánh không hề có chút ý say nào.
"Đại học P..."
Anh nghẹn ngào thấp giọng lẩm bẩm.
Đại học P là ngôi trường mà trước kia Lâm Mặc Bạch đã chọn cho Nguyễn Tình, rất gần với đại học Thanh Hoa, ngoài ra còn có khoa văn học, khoa ngoại ngữ phù hợp với Nguyễn Tình nhất. Chỉ cần bọn họ tốt nghiệp cấp ba là có thể quang minh chính đại ở bên nhaụ
Nhưng cuối cùng người học ở đại học P, không phải Nguyễn Tình, mà là anh.
Anh từ bỏ cơ hội được tuyển thẳng vào đại học Thanh Hoa, thậm chí không ngại đối đầu với mẹ Lâm, bốn năm đại học chưa từng một lần trở về nhà, mãi đến hai năm trước anh tiếp quản công việc kinh doanh của gia đình thì hai mẹ con mới nói chuyện trở lại.
Thời điểm điền nguyện vọng, Nguyễn Tình đã rời đi được nửa năm.
Ngay cả chính anh cũng không biết, vì sao mà bản thân lại vào đại học P.
Khi xuống xe, mùi rượu trên người Lâm Mặc Bạch đã bớt đi hơn nữa, trong gió đêm suy nghĩ của anh càng trở nên rõ ràng, nhưng vẫn không giải được nghi hoặc trong lòng mình.
Càng không nghĩ đến người phụ nữ gây rắc rối cho anh trong ba ngày...Không, hẳn phải là 6 năm, lại một lần nữa dùng một phương thức như thế để xuất hiện trước mặt anh.
Váy hoa đơn giản, cánh tay cùng phần cổ trắng nõn lộ ra bên ngoài, còn có một đầu tóc đen mềm mại khiến đầu ngón tay anh ngứa ngáy.
Cô ôm đầu gối cuộn tròn, ngồi ở ngoài cửa nhà anh, giống như một chú chó nhỏ lưu lạc không tìm thấy đường về nhà, chờ có người đem cô nhặt về.
Lâm Mặc Bạch đi ra khỏi thang máy, trong nháy mắt nhìn thấy màn này, ánh mắt đình trệ, giống như đang say rượu, trên gương mặt xuất hiện một chút mê mang.
Lần này, Nguyễn Tình không ngủ thiếp đi, ngược lại nghe được tiếng chân Lâm Mặc Bạch, lập tức ngẩng đầu, gương mặt ửng đỏ, mắt đen ngập nước không ngừng chớp, cố gắng để nhìn rõ anh.
Cô uống rượu, hơn nữa còn uống say.
Lâm Mặc Bạch liếc mắt một cái liền nhìn ra Nguyễn Tình có gì không đúng, ngay sau đó nhíu nhíu mày.
"A Bạch Anh cuối cùng cũng về rồi."
Người đang ngồi xổm trên mặt đất, đột nhiên đứng bật dậy, chạy tới chỗ anh.