⬅ Trước Tiếp ➡

Anh ta vưa rời đi, văn phòng lớn chỉ còn lại Lâm Mặc Bạch và Nguyễn Tình.
Ánh mắt trong trẻo của Nguyễn Tình từ đầu đến cuối đều nhìn chăm chú gương mặt của Lâm Mặc Bạch, cẩn thận ngắm nhìn anh.
"Ha."
Lâm Mặc Bạch đột nhiên cười lạnh "Sáu năm, Nguyễn Tình, thủ đoạn này dùng đến lần thứ hai rồi, chẳng lẽ cô còn tưởng tôi là Lâm Mặc Bạch của sau năm trước, sẽ tiếp tực cắn câu sao? Cô cũng quá đề cao mình rồi đấy."
Giọng nói mang theo châm chọc, anh đột nhiên vung tay ném trả hồ sơ lý lịch của Nguyễn Tình cho cô.
Vỏ Plastic cứng rắn cọ qua đầu vai của Nguyễn Tình, "phanh" một tiếng rơi xuống đất.
Trên mặt đất, năm sáu trang giấy a4 rơi xuống, đồng thời còn có mấy tấm ảnh.
Trong bức ảnh là một cô gái cả người trần trụi nằm trên ga giường trắng, cơ thể trắng nõn, cho dù là nằm cắp vú trước ngực kia cũng to tròn đầy đặn, vòng eo phá lệ nhỏ nhắn tinh tế.
Nhìn xuống phía dưới là đôi chân thon dài của cô gái hơi mở rộng, sợi lông màu đen rậm rạp cùng tiểu huyệt kiều diễm lộ ra bên ngoài, dâm đãng mà khiêu gợi.
Chính bức ảnh này đã thổi bùng lên hoàn toàn cơn tức giận kìm nén trong lòng Lâm Mặc Bạch suốt sáu năm trời.
Sáu năm trước, anh và Nguyễn Tình là bạn cùng lớp cấp ba, chính điều này đã khiến cô thu hút sự chú ý của anh.
Tuy nhiên, hai người mới quen nhau được hai tháng, sau khi Lâm Mặc Bạch đi tham gia cuộc thi của trường trở về, cô gái luôn miệng nói yêu anh này không ngờ lại bỏ học.
Không một lời chia tay, không một lời tạm biệt, thậm chí cả một lý do cũng không có, cô cứ nhẫn tâm rời đi như vậy.
Sau sáu năm, hôm nay cô gái này lại công khai xuất hiện trước mặt anh với bộ dạng như chưa có chuyện gì xảy ra, còn muốn dùng thủ đoạn vụng về như thế để thu hút sự chú ý của anh.
Lâm Mặc Bạch nhìn Nguyễn Tình đang cứng đờ đứng ở nơi đó, thầm chế nhạo nói "Nguyễn Tình, cô sẽ không cho rằng đến bây giờ mà tôi vẫn còn thích cô đấy chứ? Cô căn bản không xứng, ngay cả hận, cô cũng không xứng "
Cô... không xứng
Giọng nói trầm thấp, mạnh mẽ, nặng nề đánh sâu vào trái tim Nguyễn Tình.
Từ khi bước vào văn phòng này, cô luôn tỏ ra bình tĩnh, điềm đạm và hào phóng, nhưng khi nghe Lâm Mặc Bạch nói câu này, sắc mặt cô đột nhiên tái nhợt, ánh mắt càng mơ hồ.
Lâm Mặc Bạch không nhìn cô, anh cúi đầu nhìn xuống tài liệu, ra lệnh đuổi khách "Mang tư liệu của cô cút ra khỏi văn phòng cho tôi."
Nguyễn Tình sửng sốt, nụ cười trên mặt chậm rãi biến mất, khóe miệng hoàn toàn sụp đổ.
Cô ngồi xổm xuống nhặt bản sơ yếu lý lịch bị Lâm Mặc Bạch ném xuống đất, xếp chồng lên nhau ngay ngắn, trong đó còn có ảnh của cô.
Cô dùng ngón tay trắng nõn nắm chặt, một lúc sau mới đứng dậy.
Tuy nhiên, một lần nữa khi Nguyễn Tình đứng dậy, khuôn mặt lại nở một nụ cười, như thể cảnh vừa rồi không xảy ra. Cô đặt hồ sơ của mình lên bàn của Lâm Mặc Bạch rồi nói "Lâm tổng, tôi hoàn toàn là ứng cử viên thích hợp nhất cho vị trí thư kí, mong anh cân nhắc kỹ lưỡng."
Nguyễn Tình chờ một lúc nhưng vẫn không thấy Lâm Mặc Bạch ngẩng đầu, mới xoay người đi ra khỏi văn phòng.
Lúc cô quay lưng lại, nụ cười mạnh mẽ trên mặt lập tức tan đi, toàn thân run rẩy, nước mắt nhanh chóng tràn đầy trong hốc mắt.
Lâm Mặc bạch, đã lâu không gặp...
Khi nghe thấy tiếng đóng cửa rời đi của Nguyễn Tình, Lâm Mặc Bạch ngẩng đầu lên, đôi mắt đen láy nhìn vào bản sơ yếu lý lịch mà Nguyễn Tình để lại, anh nhặt lên rồi ném thẳng vào thùng rác.


⬅ Trước Tiếp ➡