Editor: Nấm
Đợi đến lúc âm thanh đóng cửa phòng tắm truyền đến, Kiều Hạm mới lấy lại tinh thần, ánh mắt lanh lợi chuyển động, vội vàng cất đồ trang điểm, sau đó xốc chăn nằm lên giường.
Kiều Hạm biết sau khi Lãnh Phong tắm xong nhất định sẽ sinh hoạt vợ chồng với nàng, nhưng hai ngày qua bọn họ đã làm đủ nhiều, sau cuộc ân ái đêm qua lẫn sáng nay, tiểu huyệt của nàng bây giờ vẫn còn ẩn ẩn đau, nếu nàng đi ngủ trước, chắc là Lãnh Phong sẽ không muốn thôi?
Thời điểm Lãnh Phong mặc áo tắm đi ra ngoài, trước bàn trang điểm không một bóng người, vừa quay đầu liền nhìn thấy Kiều Hạm đã đắp chăn nằm ngay ngắn trên giường.
Động tác lau tóc dừng lại, Lãnh Phong nhìn chằm chằm cái đống đang nhô lên trong chăn, hai giây sau, khóe miệng chậm rãi gợi lên một độ cong thật sâu.
Thì ra là tiểu kiều thê của hắn chờ không kịp.
Lại xoa xoa mái tóc ướt, Lãnh Phong ném khăn lông vào đống quần áo, đi đến bên giường xốc chăn lên, lộ ra khuôn mặt kinh ngạc của Kiều Hạm.
"Em...Cái đó, hôm nay em hơi mệt..." Thân hình nam tính cường tráng áp xuống, Kiều Hạm làm sao mà không rõ ý hắn, chạy nhanh lấy cớ thoái thác.
Hử?
Lãnh Phong ngồi dậy, mắt đen nhìn chằm chằm thiếu nữ mang vẻ mặt mất tự nhiên dưới thân, dưới cái nhìn chăm chú sáng rực của hắn, nàng lại chột dạ, thẹn thùng mà dời đi ánh mắt.
Nàng nằm lên giường nhanh như vậy, chẳng lẽ không phải muốn nhanh bắt đầu sao?
"Vậy thì hôm nay, để ta làm nàng thoải mái."
Trầm ngâm một lát, âm thanh trầm thấp của nam nhân vang lên.
Nói xong, Lãnh Phong liền nhấc váy ngủ tơ của nàng lên, nắm lấy vòng eo.
Bụng nhỏ trắng như tuyết cùng qυầи ɭóŧ màu tím lộ ra, một ngón tay cợt nhả kéo lớp vải mỏng xuống tận khuỷu chân nàng, đem hai chân tách ra hơi đẩy lên phía trước, tiểu huyệt mọng nước không chút cố kị lọt vào tầm mắt hắn.
"Thiếu, thiếu tướng______" Kiều Hạm thẹn thùng không thôi nhìn khuôn mặt anh tuấn đang vùi giữa hai chân nàng, chỉ cảm thấy toàn bộ hộ khẩu đều lành lạnh.
Hắn...muốn làm gì?
"Gọi Phong" Lãnh Phong rũ mắt chăm chú nhìn đóa hoa nhỏ phấn nộn gần ngay trước mắt, dứt lời, môi mỏng gợi cảm liền hôn xuống.
Kiều Hạm khϊếp sợ trừng lớn hai mắt, hoa huyệt mẫn cảm ra sức co rụt lại, nhất thời quên cả e lệ, ngơ ngác nhìn Lãnh Phong giữa hai chân, hắn hôn hai phiến môi nhỏ xong, lập tức ngậm lấy toàn bộ mυ"ŧ liếʍ như đang ăn cái gì đó vậy.
"A, không cần...Đừng mà, nơi đó bẩn lắm..." Bị môi lưỡi nóng bỏng ngậm mυ"ŧ, hoa môi sung sướиɠ không thôi, nhưng lý trí vẫn làm Kiều Hạm lên tiếng ngăn cản.
Sao hắn có thể ngậm nơi đó của nàng?
"Không bẩn, chằng phải nàng đã tắm sạch sẽ rồi sao." Lãng Phong buông đóa hoa nhỏ trong miệng ra. Hai cánh hoa dính nước bọt của hắn ánh lên màu sắc lấp lánh, so với vừa rồi càng chọc cho người ta yêu thương.
"Nhưng mà..."
"Giữa vợ chồng như vậy là rất bình thường, thoải mái là được."
Bá đạo nói xong, Lãnh Phong lại vùi đầu giữa hộ khẩu, lần này thậm chí còn vươn đầu lưỡi lướt qua kẽ hở đóa hoa.
"A..."
Lần đầu tiên hạ thân bị "ăn", Kiều Hạm cảm thấy mình sắp ngất đến nơi, tâm sinh lý đều bị kí©ɧ ŧɧí©ɧ đến cực điểm. Hình ảnh khuôn mặt soái khí của Lãnh Phong vùi đầu giữa hai chân nàng liếʍ láp hoa huyệt quá mức kí©ɧ ŧɧí©ɧ, nàng đã xấu hổ không dám nhìn, chỉ có thể nhắm mắt thừa nhận từng đợt kɧoáı ©ảʍ mãnh liệt hắn mang lại.
Đầu lưỡi linh hoạt của nam nhân thăm dò từng ngóc ngách trong hoa huyệt, dẫn tới một trận tê dại, miệng hoa không ngừng co rút lại, tựa như cái miệng nhỏ nhắn đang cùng hắn hôn nồng nhiệt.
"A...a..."
Mật huyệt rất nhanh phun ra dịch thể, Lãnh Phong đang liếʍ mυ"ŧ phát hiện một dòng chất lỏng sóng sánh tanh ngọt trào ra, nhả ra liền thấy cửa huyệt hồng nộn đã lóng lánh nước, hơn nữa một sợi chỉ bạc theo môi lưỡi của hắn được kéo ra, treo trên không trung, hình ảnh hương diễm tràn đầy.