⬅ Trước Tiếp ➡
Nhưng ánh mắt đó ngược lại xuyên qua tầng tầng lớp lớp đám đông và không khí, rơi xuống trên người cô một cách chính xác, tựa như nếu cô không để anh cắn một miếng, anh sẽ không buông tha.
Tần Ấu Âm cúi đầu né tránh, đem hai món vừa lên đẩy vào giữa “Dù sao cũng lên món rồi, mọi người cùng ăn đi…”
Cô còn chưa kịp nhìn kĩ, đã lấy một miếng trong đĩa dưa chuột dầm cho vào miệng, nhai hai lần, bỗng dừng lại.
Cố Thừa Viêm hai tay khoanh trước ngực, chờ đợi ánh mắt cảm kích của cô.
Cô lại cẩn thận chuyển sang món làm từ bột đậu nành, sau khi nuốt xuống, biểu cảm càng thêm dữ dội.
Cố Thừa Viêm đổi tư thế, hơi nâng cằm lên.
Tiểu nha đầu, không cần quá cảm kích, lần sau gửi cho anh ID Wechat là được rồi
Đang miên man suy nghĩ, ngoài đại sảnh, cô đột nhiên cúi đầu, tay đập mạnh vào lồng ngực rồi ho dữ dội.
Cố Thừa Viêm ?
Tần Ấu Âm vịn vào bàn ho khan nửa ngày trời, cổ họng đau nhức, dạ dày cồn cào, nước mắt sinh lý không trừng trào ra từ khoé mắt.
Cố Thừa Viêm
Đồ độc ác này
Là anh bất mãn về bánh kẹo mà cô đưa, nên mới trả thù bằng cách này?
Dưa chuột dầm, ngâm với xì dầu và nước tương cho đến khi có màu đen đỏ.
Món còn lại, trộn với ớt cay xé lưỡi.
Cái gọi là “thanh đạm nhẹ nhàng” trong miệng anh, chính là còn cay hơn cả bốn món vừa rồi cộng lại.
Mặn muốn chết, cay đến phát khóc.
Phổ cập
1. Nồi tiết hầm với xúc xích và thịt luộc rau cải 2. Thịt lợn chua ngọt 3. Cao hổ trộn với ngò gai và tiêu xanh 4. Rau xào ba món 5. Dưa chuột dầm 6. Bột đậu nành lạnh
Trong lúc Tần Ấu Âm chịu sự trừng phạt, trong đầu không quên nghĩ xem nên làm thế nào để thoát khỏi nơi này càng sớm càng tốt.
Bằng không, dựa vào phản ứng không đạt tiêu chuẩn của cô với mấy món ăn này, người đàn ông trong phòng bao nhất định sẽ không vừa mắt, trực tiếp đi tới mắng chửi cô thì không biết phải làm sao.
Truyện được dịch bởi Hoạ An An.
Đúng lúc này, Trình Gia và Tề Tinh Tinh đã ăn no, Sở Hân cũng không có cảm giác ngon miệng, mọi người đều không có ý định ở lại thêm, cùng Tần Ấu Âm đi ra ngoài.
Càng về tối muộn, việc kinh doanh của cửa hàng càng thuận lợi, đại sảnh cũng trở nên đặc biệt đông người.
Dọc đường đi, sự khó chịu của Tần Ấu Âm đã lên đến cực điểm, cộng thêm cả việc bị dòng người và ánh đèn rực rỡ làm phiền, trước mắt bỗng dưng trở nên mờ mịt.
Đi qua phòng bao, cô vừa đi vừa lo lắng nhìn trộm, không để ý thấy chướng ngại vật ở phía trước, liền đâm thẳng đầu vào một thứ gì đó.
Trình Gia vội kéo cô “Âm Âm, không sao chứ?”
Tần Ấu Âm lắc đầu, dụi mắt, nhìn về phía trước…
Hình xăm con rồng?
Cô sửng sốt, kinh hãi ngẩng đầụ
Chính là ông chủ nhà hàng cởi trần, hiện tại đang nhìn chằm chằm cô không rời.
L ng ngực Tần Ấu Âm như bị đập mạnh một cái, cô lùi về sau hai bước, căng thẳng đến độ nói không trôi chảy “Thật, thật xin lỗi…”
Ông chủ nhà hàng thấy cô gái nhỏ nhắn xinh đẹp nhìn chằm chằm vào hình xăm của mình, không nhịn được mà bật cười, cố ý cao giọng trêu cô “Em gái nhỏ, nhìn kĩ một chút, cánh tay này của anh có phải rất đẹp không?”
Chỉ là một câu bông đùa, thực chất không cần để tâm.
Nhưng Tần Ấu Âm rất nghiêm túc, khẩn trương đến mức đau tim, sợ người đàn ông sẽ xuống tay với cô.
Để không bị ăn đòn, cô không còn sự lựa chọn nào khác.
Cố Thừa Âm nhíu chặt lông mày, đẩy người phục vụ đang cản đường ra, còn chưa đầy ba mét là đến chỗ Tần Ấu Âm.
Khoảng cách vừa đẹp, để anh nghe thấy câu tiếp theo của cô.
Cô gái nhỏ hai tay siết chặt, mái tóc đen dài ngang vai buông xoã vì động tác ngẩng đầu, tấm lưng mảnh mai khẽ run rẩy.
Cô ngoan ngoãn trả lời “Siêu… siêu đẹp.”
⬅ Trước Tiếp ➡