⬅ Trước Tiếp ➡
Kẻ kia bị thương, sau đó vì thất bại trong cuộc tuyển chọn đội tuyển mà uống rượu lái xe gây tai nạn, hai chân biến thành tàn phế, ngày qua ngày sống không bằng chết. Hai người anh trong nhà của hắn là dân xã hội, đổ hết trách nhiệm này lên đầu anh, năm lần bảy lượt gây khó dễ.
Anh cũng không quan tâm nhiều, mỗi lần như thế đều chiến đấu đến cùng.
Hôm nay ngoài ý muốn, có sự xuất hiện của Tần Ấu Âm, khiến anh lần đầu tiên bị thương.
“Trượt băng đúng là không dễ dàng gì, chưa nói đến chuyện anh và ông già ở nhà trở mặt nhau, còn toàn vào những thời khắc quan trọng xuất hiện đủ loại rắc rối. Trước thì là lúc vào đội tuyển tỉnh, bây giờ vào đội tuyển quốc gia cũng thế.”
Lúc Trần Niên trở lại, sự phẫn nộ đã giảm xuống đôi chút, chán nản hỏi “Rốt cuộc thì vết thương chân anh là thế nào? Còn cả tên huấn luyện viên họ Tôn kia đã nói gì, anh là có chuyện khác không nói cho em phải không? Nếu không, ngay cả năm nay vì bị thương mà rút lui khỏi cuộc thi, thì năm sau chắc chắn ”
Cố Thừa Viêm cởi áo, lộ ra làn da săn chắc tràn đầy sức sống, đứng trước gương tự bôi thuốc lên vết thương.
“Trượt băng, thi đấu, sau này đừng nhắc đến nữa.”
Trần Niên cả kinh, rất lâu sau mới mở miệng “Ý gì? Anh… từ bỏ?”
Cố Thừa Viêm cười lạnh “Không phải từ bỏ, là tôi dơ bẩn.”
Đồng đội, huấn luyện viên, giới trong ngành.
Sớm không còn là một lớp băng sạch sẽ đến mức trông thấy đáy, hiện tại bẩn thỉu ngột ngạt, một vũng nước thải.
Giấc mơ của anh, xem như không thể tiếp tục được nữa.
Anh thừa nhận, thâm tâm vô cùng thất vọng, ba năm cố gắng không màng tất cả mọi thứ, toàn bộ đều bị lũ chó cắn hết.
Trần Niên không can tâm tình nguyện, đúng lúc muốn nói thì từ sau cánh cửa khép hờ vang lên tiếng nhạc tì bà nhẹ nhàng êm ái.
Vẻ thù địch nơi đáy mắt Cố Thừa Viêm bất giác tan biến, anh đặt thuốc sang một bên, mặc lại áo khoác, đi đến bên cánh cửa nhìn vào trong.
Tần Ấu Âm vẫn ngoan ngoãn ngồi đó, tay ôm đàn tì bà. Dưới ánh đèn mờ nhạt, dáng vẻ cô gái nhỏ càng trở nên mong manh.
Giống như trong nháy mắt có thể nhìn thấy tột cùng…
Sự tồn tại sạch sẽ và mềm mại nhất của cô.
Từ khoảnh khắc nhìn thấy cổ tay mảnh khảnh của cô, đã từng bước từng bước hấp dẫn anh, khiến anh bất giác vừa muốn bảo vệ cô, vừa muốn chạm vào cô, rửa sạch mọi sự vẩn đục vây quanh bản thân.
Trần Niên thở dài, vốn đã tính toán xong xuôi về cuộc thi năm sau, lại không muốn động đến vết thương lòng của Cố Thừa Viêm nữa. Thay vào đó, cậu thay đổi bầu không khí cho thoải mái, nói đùa “Em gái nhỏ người Giang Nam đúng là rất xinh đẹp, anh thật sự nhìn trúng rồi?”
Cố Thừa Viêm trầm mặc.
“Đừng có ngại, anh rung động cũng là bình thường. Không chỉ anh, ai nhìn cô ấy xong không yêu thích mới là lạ.”
Ánh mắt Cố Thừa Viêm thoáng qua một tia sắc sảo.
“Anh xem, chỉ tuỳ ý nói một câu đã không vui, đến Wechat người ta anh còn không có, tính chiếm hữu sao mà cao như vậy.” Trần Niên nói tiếp, “Viêm ca, anh không rung động thì thôi, nhưng một khi đã rung động thì chắc chắn sẽ rất khó thoát ra. Em thấy vậy cũng tốt, tạm thời rời sân băng, quay sang nói chuyện yêu đương ”
“Cậu nói mấy cái này có ích không?”
“Vô ích sao? Vậy anh nói cái gì mới có ích?”
Cố Thừa Viêm lạnh lùng cất lời “Ví dụ, nói cho tôi biết, Từ Nhiễm là ai?”
Chủ đề trong nháy mắt đã thay đổi.
Trong đầu Trần Niên hiện lên một hàng dấu chấm hỏi, sau đó nhớ lại cuộc đối thoại của mình và Tần Áu Âm, thốt lên “Đệch Em nói nửa ngày trời mà anh chỉ nhớ đến cái này? Cố Thừa Viêm, anh biết chọn lọc trọng điểm thật đấy.”
Không cần Trần Niên giải thích Từ Nhiễm là ai, Từ Nhiễm đã chủ động đưa mình đến cửa.
⬅ Trước Tiếp ➡