Vết thương sau lưng lại bị nước mưa dính vào, bắt đầu đau đớn đến căng thắt dây thần kinh. Anh cầm chiếc áo trên tay mặc vào, lúc áo sượt qua chóp mũi, thoáng ngửi thấy mùi hương nhạt nhạt trên đó.
Là mùi hương của Tần Ấu Âm.
Khi ôm cô chạy tới đây, anh cũng ngửi thấy.
Cố Thừa Viêm không nỡ mặc lên, lại gấp áo khoác lại rồi ôm chặt, bắt đầu gọi điện thoại “Bữa tiệc chào mừng kia, tham gia vào cái gì mới có thể tuỳ ý đi vào hậu trường? Giữ cho tôi một chỗ.”
Đối phương cao hứng “Viêm ca, thật không thế Anh muốn biểu diễn? Vậy được được, không vấn đề Học viện chúng ta đã có tiết mục rồi, anh muốn diễn vị trí nhạc cụ nào Cứ nói ra ”
“Nhạc cụ? Không biết chơi.”
“Vậy hát thì sao?”
“Không.”
“Hay tham gia đóng kịch?”
“Nằm mơ à?”
Bên kia cẩn trọng nói “Vậy… chỉ dựa vào nhan sắc và dáng người, hay là…”
Suy nghĩ tham gia múa thoát y khoe cơ bắp.
Cố Thừa Viêm nói “…… Tôi còn có sức lực.”
Hung đến mấy mà không có tài năng cũng vô dụng, cuối cùng chỉ để có thể tới lui hậu trường một cách thoải mái, anh bán sức tham gia vào tổ hậu cần.
Có điều, Cố Thừa Viêm hi sinh đến vậy rồi, mà hai ngày nay đều không gặp được Tần Ấu Âm.
Truyện được dịch bởi Hoạ An An.
Tần Ấu Âm sau khi biết đại ma đầu tới lui chỗ đó thì có chút lo lắng, không dám đến hội trường đông đúc, đối với nơi tập luyện mà Từ Nhiễm đã sắp xếp cũng từ chối. Căn bản đều ở trong kí túc xá, chờ đến khi bạn cùng phòng đi vắng mới luyện đàn.
Năm tiểu học, cô tình cờ tiếp xúc với đàn tì bà, đến bây giờ đã được gần mười năm. Trước kia khi còn nhỏ, mỗi lúc nhớ ba mẹ hoặc chịu sự bắt nạt của bạn bè, cô đều dùng đàn tì bà, giống như một người bạn chia sẻ mọi vui buồn của mình.
Đến năm cấp ba, giáo viên yêu cầu cô đại diện trường tham gia cuộc thi nhạc cụ, sau khi cô đoạt giải trở về, chính là thời điểm bị bắt nạt khủng khiếp nhất.
Tâm lý cô có bóng đen, đàn tì bà cũng vỡ tan, không có camera giám sát hay người nào có thể làm chứng, nhà trường bắt cô bồi thường, cô đành giao tiền thưởng và đưa thêm tiền cho dì nhỏ bồi thêm mới đủ.
Ngay cả khi số tiền này là ba cô gửi tới để cô tiêu xài thoải mái, chồng của dì nhỏ cũng không hài lòng, ngược lại còn liên tục mắng cô mặt dày, không biết xấu hổ.
Kể từ khi đó, số lần cô chạm vào đàn tì bà ngày một thưa thớt.
Sau đó, ba cô hỏi “Âm Âm, vì sao không chơi đàn nữa?”
Cô cúi đầu đáp “Không thích nữa ạ, muốn chuyên tâm học hành.”
Ba cô là cảnh sát hình sự, quanh năm suốt tháng bận bịu, đến an toàn tính mạng cũng không cách nào bảo đảm. Cho nên để bảo đảm cuộc sống của cô ổn định, từ ngày còn bé, ông đã gửi cô đến nhà dì nhỏ cách xa hàng ngàn km. Sau đó, cứ đúng hạn mà gửi tiền trợ cấp, mỗi năm tới thăm cô một hai lần, đó đã là giới hạn mà ông có thể làm được.
Nỗi đau của cô, nỗi sợ hãi của cô, đều không nên trở thành gánh nặng cho ba.
Cho nên từ lúc đó cho tới nay, ba đều không biết cô đã từng phải trải qua những gì, chỉ lặp đi lặp lại một câu nói “Lá gan của Âm Âm càng ngày càng nhỏ.”
Cô hi vọng…
Có thể dùng bữa tiệc chào mừng đó thử thách bản thân một lần, đàn nhạc cho ba nghe, giải thoát bản thân khỏi bóng đen quá khứ.
Tần Ấu Âm ở kí túc xá luyện tập hai hôm nay, đến ngày chủ nhật, không thể không đến hội trường tổng duyệt.
Từ Nhiễm đứng đợi cô ở cửa hội trường “Lễ phục biểu diễn em chọn được chưa?”
Xung quanh rất ồn ào, giọng nói của Tần Ấu Âm lại nhỏ nhẹ, đến mức không thể không nghiêng đầu đến gần anh “Không có bộ nào thích hợp, em mặc đồ của em được không?”