Trước khi cất cánh, ba cô đã hứa nhất định sẽ đến sân bay đón cô, cùng cô tới trường nhập học. Cô tin điều này, mới có dũng khí vượt hàng nghìn km để tới đây.
Tần Ấu Âm đếm trên dưới năm trăm lần, màn hình điện thoại cuối cùng cũng nhấp nháy, mắt cô sáng rực lên, vội vàng nghe điện. Còn chưa kịp nói, đã nghe thấy giọng nói gấp gáp từ đầu dây bên kia “Âm Âm, ba đang có một vụ án cần giải quyết, thật sự không cách nào đến nước, con tự mình tới trường ”
Câu còn chưa nói hết, đã vội vã ngắt máy, khi gọi lại đã biến thành hai tiếng tút tút bận rộn.
Khoảng thời gian trống rỗng ngắn ngủi trôi qua, nhịp sống hối hả của sân bay trở nên khắc nghiệt hơn, người đến kẻ đi đông đúc, làm dấy lên cảm giác bối rối đơn độc của cô tại một vùng đất xa lạ.
Tần Ấu Âm khịt mũi, nói với chiếc điện thoại im bặt của mình “Được, vậy ba bận đi, con có thể tự đi.”
Cảm xúc nguôi ngoai, cô bắt đầu tự tra đường về Đại học Y và phí gọi xe, nghiên cứu xong xuôi, quyết định ngồi xe bus sân bay giá rẻ.
Nhưng chưa đi được mười mét, vali lộp cộp đột ngột dừng lại, bánh xe bên trai kẹt một tiếng, cuối cùng vỡ thành mấy mảnh, nằm lộn xộn ngổn ngang trên mặt đất.
Thế nào là nhà đã dột còn vô tình hứng trọn cơn mưa?
Bất hạnh không đến đơn lẻ, vốn đã xui xẻo còn bị việc khác tác động, không khác nào thêm dầu vào lửa.
Tần Ấu Âm đứng trong sân bay phồn hoa của thành phố Đông Bắc nổi tiếng, hốc mắt chua xót bừng tỉnh. Chính, là, thế, này
Ngoài sân bay, chiếc oto màu đen đang chậm rãi di chuyển trong một biển xe.
Hàng ghế sau, Cố Thừa Viêm nhắm mắt tựa đầu ra sau, đối với mấy lời lải nhải bên tai của Trần Niên làm ngơ như cũ.
Trần Niêm hoàn toàn không để ý tới, ngồi trên ghế phụ lái, tiếp tục độc thoại về vấn đề trên máy bay “Tên huấn luyện viên họ Tôn kia đúng là loại cặn bã, uổng công trước kia chúng ta moi tim móc phổi đối xử với ông ta. Để em nói anh nghe, nhất định phải tìm người xử lý ông ta một trận ”
Cố Thừa Viêm nhíu mày “Được rồi.”
“Viêm ca, anh có thực lực giành quán quân giải vô địch thế giới, thật sự muốn từ bỏ mà trở về đi học sao?” Trần Niên quay đầu nhìn anh, “Trong cuộc khảo sát đội tuyển quốc gia vừa rồi, toàn bộ đội tuyển của tỉnh… À không, là toàn bộ đội tuyển cả nước cộng lại, làm gì có người nào vượt qua nổi anh? Mấy đứa nhóc con liên thủ hại anh bị chấn thương ở chân, anh thật sự không báo thù?”
Cố Thừa Viêm phiền muộn mở mắt, cả mặt đều là sự cáu kỉnh do thiếu ngủ, đúng lúc định cạo trọc đầu Trần Niên thì bất ngờ toàn bộ sự chú ý đổ dồn sang một bên.
“Ôi trời ơi anh làm cái gì thế, động vào mặt em ”
“Im miệng ”
Nhìn xuyên qua cửa kính, điểm chờ xe bus sân bay nằm không xa trước mặt.
Vỉe hè bên phía đại sảnh, một bóng người mảnh mai khoác áo màu xám nhạt đang chật vật kéo theo chiếc vali lớn, đi về phía cửa xe.
Trần Niên ngẩn người “Đây không phải là cô gái ban nãy sao, bánh xe hỏng rồi?”
Cố Thừa Viêm không chuyển tầm mắt.
Bên ngoài nắng như thiêu như đốt, buổi trưa lại còn là thời điểm ngột ngạt đỉnh điểm, nằm yên một chỗ còn đổ mồ hôi, huống hồ là làm mấy việc liên quan ngoài phạm vi của thể lực.
Tóc con hai bên thái dương cô ướt đẫm, hơi cúi người liền dính vào má.
Cô khó khăn đi tới cửa xe, soát vé xong, lại nhấc chiếc vali lên ngang hông, nghiến răng nghiến lợi bỏ vào trong gầm hành lý của xe bus, cổ tay gầy guộc không ngừng run rẩy.
Chiếc xe việt dã tình cờ chạy ngang qua, Cố Thừa Viêm nheo mắt, nhìn thấy miếng sticker dán dưới đáy vali
Vậy mà lại là gói sticker con lợn mà anh yêu thích nhất.
…… Đây là cái duyên phận chết giẫm gì thế này?
Truyện được dịch bởi Hoạ An An.