⬅ Trước Tiếp ➡
“bẩm thái tử tiểu thư đã đến giờ uống thuốc rồi ạ “
Giọng ma ma già nua từ bên ngoài truyền vào ,nhận được sự đồng ý của Cung Sâm ,thị vệ mới mở cửa cho bà vào
Lão ma ma bưng khay đựng chén thuốc vào ,vừa bước qua bức bình phong ngăn cách với khuê phòng hai mắt bà trợn tròn nhìn thái tử cao cao tại thượng đang ôm lấy tiểu thư ngủ say trong ngực
Cung Sâm nâng đôi mắt lạnh lẽo nhìn bà ấy ra lệnh
“đưa thuốc đến đây “
Lão ma ma mất vài giây mới kịp hồi thần bà ấy run rẩy bưng chén thuốc đi đến
na ma
I un
Cung Sâm múc một muỗng thuốc lên, nước thuốc đen kịt tỏ ra mùi đăng đắng ,hắn thổi nhẹ vài đường rồi đưa đến giữa môi Trầm An Nghi
Trầm An Nghi đang ngủ ngon lành ,đột nhiên cảm thấy miệng đắng chát ,nàng nhăn mặt một cái, xoay đi mặt trốn vào trong khuỷ tay hắn
Cung Sâm hết cách đành bỏ muỗng xuống, dỗ nàng tỉnh giấc
“Mi Mi ngoan ,dậy uống thuốc rồi ta sẽ cho nàng ngủ nữa có được hay không “
Trầm An Nghi ở trong ngực hắn vẫn không có động tĩnh gì, Cung Sâm híp mắt nhìn nàng ,hắn biết nàng đã tỉnh chỉ là nghe mùi thuốc đắng nên không muốn uống
Cuối cùng Cung Sâm mất khoảng hai khắc (30 phút) để khuyên Trầm An Nghi uống thuốc
Ở tấm bình phong có một bóng dáng đứng lấp ló ở đó ,Trầm Dữ không dám bước vào khuê phòng của muội muội không phải là vì nam nữ khác biệt mà do là sợ Cung Sâm
Mỗi ngày vị Thái Tử này đều đến đây hai ba lần lần nào tới cũng đều dính ở bên cạnh muội muội của hắn đôi khi hắn muốn vào thăm muội muội cũng không được
Tiết gia ba đời đều có chân trong hộ bộ của triều đình ,gia tộc gốc rễ lớn mạnh không ai dám đắc tội mà nữ nhi Tiết gia ai cũng có khát vọng cao ngút trời , nếu không thể làm hoàng hậu thì nhất định phải làm Hoàng Quý Phi độc sủng hậu cung
Trong đình các giữa hồ sen ,thấp thoáng bóng dáng của một nữ tử đang đánh đàn
Tiếng đàn trầm ấm bay bổng đưa người nghe hoà mình vào cảnh sắc nơi đây
Lúc này trên hành lang dà
c có một thị nữ đi đến
“thưa tiểu thư có người báo mấy ngày gần đây ngày nào Thái Tử cũng đến Trầm gia để thăm bệnh vị quận chúa kia ạ
“ beng..."
Thị nữ vừa kết thúc ,âm thanh dây đàn bị đứt bén nhọn vang lên ,bọn thị nữ giật mình vội vàng quỳ xuống xin tha tội
Mặt nữ tử âm trầm hiện lên vẻ tức giận , thị nữ thân cận đi đến cầm bàn tay của nữ tử lên kiểm tra xem có để lại vết thương hay không
“ tiểu thư cần gì phải tức giận với một đứa trẻ chứ, vị quận chúa đó đến tuổi cập kê thì thái tử cũng đã 30 rồi ở độ tuổi này đã sớm có con nối dỗi rồi ,chẳng qua chỉ cho vị quận chúa đó một danh phận thôi “
Tiết Phỉ nghe vậy thì sắc mặt hoà hoãn không ít mỉm cười đáp
“ đúng vậy “
⬅ Trước Tiếp ➡