Từ Phượng Chi biết chị Liễu có một cháu gái đang học trung học cơ sở, vào cuối tuần và các kỳ nghỉ đông và hè cô bé thường đến bếp của Cố gia để giúp chị Liễu. Khi đó, cô ấy còn bé và trông rất xinh xắn. Nhưng quan trọng không phải là chuyện này, quan trọng là gia đình nhà họ Cố sao có thể lấy cháu của người giúp việc chứ, chuyện này sẽ khiến cho những gia đình khác và những người trong Hải Thành chê cười con trai bà mất?
Thực sự không hiểu nổi, làm sao con trai bà lại có thể quen biết được nhà đầu nhà họ Liễu và còn lấy được giấy chứng nhận kết hôn? Từ Phượng Chi nghĩ muốn vỡ đầu và không thể hiểu nổi.
Cô trừng mắt nhìn Vương Tranh “haha haha ~” cười lên hai tiếng: “đơn thuần? Hừ!.” Anh có biết cô gái đó là ai không? Nó rất đơn thuần sao, chỉ e rằng mới chỉ mười mấy tuổi đã nhắm vào vào vị trí thiếu phu nhân của Cố gia!
Từ Phượng Chi rời đi, và để lại lời nhắn cho Vương Tranh: "Nói với Thủ Trưởng của anh, tôi không đồng ý với cuộc hôn nhân này."
Khi Vương Tranh vào phòng, hai y tá đã sát trùng vết thương và bôi thuốc cho Cố Bắc Thần và dưới sự giám sát của bác sĩ. Cố Bắc Thần dựa vào chăn để gửi tin nhắn, trong mắt Vương Tranh, từ trước đến giờ Cố Bắc Thần sẽ không bao giờ gửi tin nhắn, đối với anh mà nói, gửi tin nhắn quá rắc rối, chi bằng gọi một cuộc điện thoại cho nhanh.
Sau khi An Noãn Noãn tan sở vài phút, cô đã lấy được tài liệu mình muốn, khi cô định gửi tài liệu cho giám đốc, điện thoại di động của cô lại rung lên và mở ra thì có một tin nhắn từ Cố Bắc Thần: "Sau khi tan sở, Đi taxi tới bệnh viện quân y. Số tầng và số phòng XXXX.”
An Noãn Noãn cầm lấy điện thoại di động sững sờ, bệnh viện, phòng bệnh nhân? Anh ấy có bị thương không? Đêm hôm đó anh phải đi là nhận lệnh một nhiệm vụ khẩn cấp cô chợt nghĩ đến Di thư ...
Lý Hân, trợ lý của tổng giám đốc gõ bàn làm việc: "An Noãn Noãn đến văn phòng tổng giám đốc Đường."
An Noãn Noãn vội vàng giấu điện thoại: "Ừm, được rồi."
An Noãn Noãn theo Lý Hân vào văn phòng tổng giám đốc: "Giám đốc Đường, tài liệu anh cần đã chuẩn bị xong."
Đường Thần đang ngồi sau một chiếc bàn lớn, nhìn chằm chằm vào màn hình máy tính với vẻ mặt ảm đạm: "Ừ."
Sau khi được sự cho phép, An Noãn Noãn đặt tài liệu lên bàn của Đường Thần.
Đường Thần liền ngẩng đầu liếc nhìn An Noãn Noãn: "An Noãn Noãn, cô không biết tôi tìm cô là có chuyện gì sao?"
An Noãn Noãn không biết chuyện gì đã xảy ra, không phải kế hoạch này vào thứ hai mới cần dùng đến sao? Bây giờ cô ấy đã làm xong cũng chưa muộn mà! Cho nên vào lúc này, An Noãn Noãn mở to đôi mắt tròn nhìn chằm chằm Đường Thần mà không biết mình đã sai chỗ nào.
Đường Thần châm điếu thuốc hít vào rồi nhả ra một đám sương mù, có chút mơ hồ không rõ nói: "Lý Hân, đưa sổ kế hoạch cho cô ấy xem."
Lý Hân giao cho An Noãn Noãn một bản kế hoạch. Đó là một bản quảng cáo quy mô lớn đã được tiếp quản vào cuối tháng trước. Kế hoạch từ quá trình đến thực tế đều rất cụ thể, tất cả kế hoạch này đều do An Noãn Noãn làm hết. Không thông qua người thứ ba? Điều cốt yếu là đối tác rất hài lòng! Bây giờ lại xảy ra vấn đề gì thế?
An Noãn Noãn nhanh chóng mở nó ra nhìn vào những chỗ có vấn đề được khoanh bằng bút đỏ.
An Noãn Noãn nhướng mày cẩn thận nhìn lại ba lần, mới hướng nhìn Đường Thần và Lý Hân nói: "Đường Tổng, Trợ lý Lý, bản kế hoạch này này rõ ràng đã bị người khác động vào. Ban đầu không phải như thế này. Nó không phải là được Vương Tổng của công ty Vương Kiều thông qua và đã ký xác nhận sao.”
Đường Thần ra sức dập tàn thuốc vào gạt tàn, liếc nhìn An Noãn Noãn: "Chuyện này tôi không quan tâm, tôi chỉ quan tâm đến kết quả. Vấn đề bây giờ là Vương Kiều đã trả lại bản kế hoạch và yêu cầu chúng ta làm lại nó, nhưng hội nghị ra mắt sản phẩm mới của họ không thể thay đổi thời gian, địa điểm, dàn diễn viên và đoàn làm phim cũng như không thể thay đổi thời gian xuất bản quảng cáo trang bìa của tạp chí "Mystery". Nếu không, công ty chúng ta sẽ phải bồi thường vài trăm vạn tiền vi phạm hợp đồng."
Lục Tĩnh Vũ chỉ cần cô
An Noãn Noãn hít một hơi thật sâu, đóng cặp văn kiện lại: “Tổng giám đốc Đường, trợ lý Lý, hai người cảm thấy bọn họ có phải là cố ý không?” Một kế hoạch tuyên bố sản phẩm mới mà chỉ hoàn thành trong một tuần, quan trọng là dựa theo yêu cầu của bọn họ, phải bỏ hết mọi thứ trước đó và làm lại.
Đường Thần mắt nhìn Lý Hân, Lý Hân cắn môi: “Noãn Noãn, có phải là cô đắc tội với người của Kiều Lan hay không, thật ra chiều hôm nay bọn tôi đã nghiên cứu vụ này rồi, cảm thấy là đang nhắm vào cô.”
Thật ra An Noãn Noãn đã biết là ai đang giở trò rồi, không phải là Lục Tĩnh Vũ chính là Mục Hiểu Hiểu, hai con người hèn hạ này muốn tiêu diệt cô.
Nhưng mà, cô không có chứng cớ thì làm sao đi chất vấn Mục Hiểu Hiểu và Lục Tình Vũ đây?
Đường Thần như có điều suy nghĩ hỏi nói: “Có phải cô và anh Lục có hiểu lầm gì không?”
Thật ra trong lòng của Đường Thần đã hiểu rõ, Lục Tĩnh Vũ đã nói với anh ta rồi, để cho An Noãn Noãn tự đưa tới cửa, nếu không thì để cho cô cút xa khỏi ngành quảng cáo.
Đường Thần nói xong, An Noãn Noãn khó tin nhìn Đường Thần, giống như là đang suy nghĩ gì đó, tổng giám đốc Đường, anh biết rõ nguyên nhân có đúng không?
Đường Thần nhìn Lý Hân, Lý Hân đi ra ngoài đóng cửa lại, lúc này Đường Thần mới nói: “Anh Lục đã nói là anh ta chỉ cần cô, những thứ khác thì dễ nói rồi.”
Chóp mũi của An Noãn Noãn chua xót thiếu chút nữa khóc lên, nhưng cô mím chặt môi, một lúc sau mới nói: “Phiền anh nói với Lục Tĩnh Vũ, kêu anh ta đi chết đi.”
Lúc quay người rời đi, An Noãn Noãn đưa lưng về phía Đường Thần nói: “Anh ta không phải muốn để cho tôi đi đến bước đường cùng, không thể sống ở Hải Thành sao, tôi sẽ rời khỏi công ty, không gây thêm phiền toái cho các người.”
Sau khi An Noãn Noãn rời khỏi, Đường Thần lập tức gọi điện thoại cho Lục Tĩnh Vũ: “Cô ấy nói từ chức rồi.”
“Nha đầu chết tiệt không biết tốt xấu...” Lục Tĩnh Vũ thiếu chút nữa phá hủy văn phòng Lục thị.
An Noãn Noãn xuống lầu, chặn một chiếc taxi dựa theo tin nhắn trong điện thoại dừng ở dưới lầu bệnh viện quân khu.
An Noãn Noãn như người mất hồn đi tới phòng bệnh của Cố Bắc Thần, anh chàng trước cửa đề phòng nghiêm ngặt ngăn cô lại: “Xin hỏi cô là?”
Lúc này An Noãn Noãn mới ngẩng đầu nhìn số phòng, lại nhìn lính cảnh vệ trước mặt, im lặng nuốt nước miếng: “Tôi đến thăm Cố Bắc Thần.”
“Xin hỏi ngài là gì của quân trưởng?” Mặt của lính cảnh vệ vốn không trắng lắm, lúc này bề ngoài như càng đen hơn.
An Noãn Noãn ngẩng đầu nhìn lính cảnh vệ ở trước mặt: “Tôi...”
Cố Bắc Thần nghe được tiếng động bên ngoài, trừng mắt nhìn Vương Tranh và Lục Đào đang chơi điện thoại di động: “Đi ra xem đã xảy ra chuyện gì.”
Vương Tranh kéo cửa ra, trừng mắt nhìn lính cảnh vệ: “Chị dâu nhỏ của chúng ta đấy, đồ ngu.”
An Noãn Noãn nhìn Vương Tranh, xác định cô chưa từng gặp qua người này, cuối cùng nhẹ nhàng gật đầu với người đàn ông mặc quân trang: “Chào anh, Cố Bắc Thần có ở đây không?”
Vương Tranh gật đầu: “Chào chị dâu nhỏ, quân trưởng Cố ở bên trong, mời cô vào.”
An Noãn Noãn thật sự cảm thấy không được tự nhiên, người trước mắt lớn hơn mình rất nhiều còn liên tục gọi cô là chị dâu nhỏ.
Đợi An Noãn Noãn đi vào, đột nhiên Lục Đào đứng dậy, miệng ngập ngừng, bị Cố Bắc Thần trừng mắt, tranh thủ thời gian gật đầu với An Noãn Noãn: “Tiểu mỹ nữ, chào cô!”
An Noãn Noãn gật đầu với Lục Đào: “Chào anh.”
Giày tây của Lục Đào hướng về phía giường bệnh của Cố Bắc Thần, sau khi khoa tay múa chân dùng tay ra hiệu, nói: “Vậy, cậu bồi dưỡng trước, hôm khác tôi sẽ tới thăm cậu, bên kia tôi còn có việc đi trước.”
Cố Bắc Thần nhìn An Noãn Noãn: “Tại sao ăn mặc như vậy?”
Khóc rồi?
An Noãn Noãn cúi đầu nhìn bản thân mình: “Làm sao vậy? Tôi mặc quần áo đi làm có vấn đề gì sao?”
Giọng nói của Cố Bắc Thần khó chịu nói: “Sau này đi làm đừng ăn mặc như vậy nữa, xấu quá.”
Mặc dù chỉ là áo sơ mi cổ áo lá sen màu trắng bình thường, nhưng lại bó sát người, làm cho bộ ngực nhỏ của cô giống như là muốn nhảy ra ngoài, còn có váy đuôi cá màu đen, không qua đầu gối.
Toàn thân trước sau lồi lõm, quá mức khiêu gợi và xinh đẹp! Sẽ khiến cho người khác phái có suy nghĩ kỳ lạ.