Về ngay trong đêm
Cố Bắc Thần nắm lấy cái cằm của An Noãn Noãn: “Từ Hải Thành đến quê của em mất bao lâu?”
“Hơn hai tiếng.”
Cố Bắc Thần híp con mắt, vậy đi xe của bọn họ khoảng nửa tiếng là tới.
“Bây giờ xuất phát, tôi đi với em.” Ánh mắt của Cố Bắc Thần vô cùng chắc chắn nhìn An Noãn Noãn.
“Anh không phải là đang bị thương sao?”
Cố Bắc Thần liếc cô một cái: “Vết thương như vậy tính là gì chứ?”
Cố Bắc Thần nói xong, muốn gọi người ở cửa hành động, bị An Noãn Noãn ấn lại, ánh mắt của cô long lanh ngập nước, lần đầu tiên dùng ánh mắt này nhìn Cố Bắc Thần: “Tại sao phải là tối nay? Tôi, tôi còn có một câu hỏi muốn hỏi anh!”
Cố Bắc Thần trừng cô một cái: “Trở về từ từ hỏi. Cả đời còn rất dài.”
Cuối cùng An Noãn Noãn nuốt nước miếng, ngậm miệng lại.
Thấy cô ăn quả đắng, môi mỏng của Cố Bắc Thần kéo lên một độ cong tà mị, nhìn vào mắt của An Noãn Noãn, giọng nói u ám nói: “Nếu đã kết hôn rồi, như vậy hai chúng ta phải hòa thuận sống vui sướng qua thời gian này, em cứ nói đi?”
Hôm nay thực tế bày ra ở trước mặt của An Noãn Noãn ép cô suy nghĩ rất nhiều, lúc này ánh mắt cô hoảng hốt nhìn Cố Bắc Thần, cuối cùng vẫn gật đầu, giọng nói trở nên hiền hòa: “Ừ, em sẽ cố gắng.”
Những lời này của An Noãn Noãn ngược lại khiến cho Cố Bắc Thần cảm thấy rất hưởng thụ, anh đưa tay xoa nhẹ đỉnh đầu của cô, giọng nói hiền hòa lại trầm thấp, “Vậy bây giờ xuất phát thôi, về quê của em để gặp bà ngoại.”
An Noãn Noãn hơi đảo mắt, nghi ngờ nhìn Cố Bắc Thần, tròng mắt trắng đen rõ ràng trong suốt không có tạp chất nào, nhưng trong lòng của cô vẫn lo lắng, cắn môi dưới: “Tại sao phải là bây giờ...”
Cố Bắc Thần không muốn nói với cô, mẹ của anh đã biết rõ việc bọn họ đăng ký kết hôn, cho nên càng không muốn nói với cô, Từ Phượng Chi không đồng ý, đương nhiên cũng không thể nói cho cô biết, Từ Phượng Chi rất có thể sẽ tìm bà ngoại của cô theo như suy đoán.
Cố Bắc Thần không trả lời câu hỏi của An Noãn Noãn, chỉ gọi lính cảnh vệ ở cửa, phân phó bọn họ chuẩn bị xe đồng thời anh đưa tay ấn điện thoại của bác sĩ trưởng Cao Kiện.
Lát sau Cao Kiện hùng hổ tiến tới nói: “... Ông đây sớm muộn gì sẽ bị anh hại chết, vội vàng đi đầu thai à đêm hôm khuya khoắt muốn chạy đi đâu.”
Cố Bắc Thần nhìn thời gian từng giây từng phút trôi qua, híp cặp mắt hẹp dài nhìn Cao Kiện: “Có tin tôi ra lệnh quân đội chuyển Liên Kiều đến sở y tế đặc chủng không.”
Cao Kiện sờ chóp mũi, hung hăng nói: “Anh có khí phách.” Sau khi nói xong, chỉ vào mũi của Cố Bắc Thần nói: “Để hai người của anh trông coi ở đây, từ giờ trở đi tất cả đều nghe theo tôi, nếu không thì, hừ.”
Một chiếc xe bảo mẫu có bảng hiệu quân đội bay nhanh trên đường cao tốc, Cố Bắc Thần nghiêng người dựa vào giường xếp, An Noãn Noãn bên cạnh đang căng thẳng đến chóp mũi và trán đều là mồ hôi.
Cố Bắc Thần hơi cau mày: “Thả lỏng đi, tin là bà ngoại sẽ rất vui.”
An Noãn Noãn im lặng nuốt nước miếng, nhẹ nhàng gật đầu: “Tôi vẫn là nên gọi cho bà nói một tiếng!” Miễn cho lát nữa dọa bà ngoại ngất đi.
Trong phòng khách nhà của An Noãn Noãn chỉ có hai người là bà ngoại và Cố Bắc Thần, bà ngoại hồi phục rất tốt, nhìn thẳng vào Cố Bắc Thần trên mặt đều là sự đau lòng: “... Đứa bé Noãn Noãn này thật là hồ đồ, đại thiếu gia đang bị thương sao còn có thể đưa Noãn Noãn trở về chứ, đứa nhỏ này thật sự không hiểu chuyện.”
Nói thật, người hầu nhà họ Cố nhiều như vậy, Cố Bắc Thần không biết ai là ai, chỉ là ngày sinh nhật hai mươi hai tuổi An Noãn Noãn giúp làm cơm ở trong phòng bếp của nhà họ Cố, lúc giúp bà lão đưa đồ ăn lên đã khiến cho anh chú ý tới.
Chỉ vì một cái liếc mắt trong đám người.
Có người trêu chọc nói, nhà bọn họ thuê nữ hầu vị thành niên, Cố Bắc Thần mới cau mày nhìn An Noãn Noãn đang cúi đầu nhìn mũi chân mình ở trong góc, sau khi nghe ngóng anh mới biết được đó là cháu gái của nữ đầu bếp Liễu Thị nhà anh, chủ nhật hay là nghỉ đông và nghỉ hè sẽ đến nhà họ Cố giúp Liễu Thị làm việc nhà.
Nhưng ngay cả Cố Bắc Thần cũng không nghĩ tới, chỉ một lần liếc nhìn thấy cô trong đám người mà vẻ ngoài của cô gái kia đã làm cho anh ghi nhớ lâu như vậy!
Có thể nói rằng, anh cũng không hiểu biết rõ về cô gái và bà lão này, Vào ngày nhận chứng nhận kết hôn anh mới để cho Vương Tranh đi điều tra trước, xem cô tới cùng có phải là cháu gái của Liễu thị không, quả nhiên kết quả là đúng, nhưng bây giờ tình huống này quả thực rất khó giải quyết, đối với anh mà nói anh cần một người vợ, nhưng lý tưởng của nhà họ Cố và Từ Phượng Chi hoàn toàn không giống anh, chuyện này anh hiểu rõ nhất.
Nghĩ như vậy, Cố Bắc Thần ho nhẹ, nói: “Bà ngoại, bà không cần khách khí như vậy cũng đừng trách Noãn Noãn, là con muốn đi ngay trong đêm để thương lượng với bà, vì vậy bà nghe con nói hết trước.”
Bà lão có dự cảm xấu nhưng cuối cùng bà vẫn rất cung kính với Cố Bắc Thần nói: “Đại thiếu gia cứ nói.”
Cố Bắc Thần nhìn bà lão: “Bà gọi con là Bắc Thần được rồi, con và Noãn Noãn yêu nhau, chúng ta đã trực tiếp đi đăng ký kết hôn rồi, chúng ta nhận giấy đăng ký trước rồi mới phát hiện Noãn Noãn là cháu gái của bà, cô ấy không dám nói với bà bởi vì lúc đó cô ấy không biết con là ai, nhưng con là thật lòng muốn sống với cô ấy.”
Những lời này là lúc trên đường Cố Bắc Thần cân nhắc sắp xếp câu chữ, nói xong, anh tiếp tục quan sát thái độ của bà lão rồi nói: “Bà ngoại, bà sẽ không trách Bắc Thần và Noãn Noãn chứ!”
Bà lão hơi bối rối, vì vậy sau khi Cố Bắc Thần nói xong bà vẫn đang sững sờ, lúc sau lộ ra vẻ mặt u sầu nói: “Ôi... Theo lý mà nói bà nên vui mừng mới phải, nhưng mà đại thiếu gia...”
“Bà ngoại, bà cứ gọi con là Bắc Thần đi! Con biết, bà lo lắng nhà họ Cố sẽ không chấp nhận Noãn Noãn, bà yên tâm, con và Noãn Noãn là quân hôn, bọn họ không có quyền ngăn cản con.”
“Haha!” Sau khi bà lão nghe Cố Bắc Thần nói xong mới bất đắc dĩ nở nụ cười: “Đứa bé Noãn Noãn kia, miệng đúng là rất chặt chẽ, ôi các con cũng đã lĩnh chứng rồi bà chỉ có thể trông mong các con sẽ sống tốt, nhưng bà không thể nói là bà không lo lắng chút nào...”
Tính tình và nhân phẩm của đại thiếu gia nhà họ Cố ngược lại khiến cho bà rất yên tâm, nhưng mà dù sao cũng là nhà họ Cố! Trong lúc đó bà cũng đã nghĩ tới vị hôn thê năm đó của đại thiếu gia nhà họ Cố tên là gì?
Vì để cho bà không lo lắng, Cố Bắc Thần cau mày nói: “Bà ngoại yên tâm, nhà họ Cố sẽ không gây khó dễ với Noãn Noãn đâu.” Nói xong, Cố Bắc Thần cười khổ nói: “Chuyện bà đã làm việc ở nhà họ Cố, nếu con nói nhà họ Cố đều vô cùng tán thành hôn sự của con và Noãn Noãn, vậy bà cũng không tin, vì vậy con chỉ có thể ăn ngay nói thật với bà, con cam đoan bọn họ cùng lắm sẽ gây khó dễ cho con mà thôi!”
Thân phận của đại thiếu gia nhà học Cố cao quý, quyền thế ngập trời, mặc dù thân thể bị thương mà vẫn có thể về quê nói chuyện này với bà ngay trong đêm, bà nói không cảm động chính là nói dối, nhưng bà cũng lo lắng Noãn Noãn sẽ đi vào vết xe đổ của mẹ cô!
Quan trọng nhất là, trên người của An Noãn Noãn vẫn tồn tại bệnh rất nghiêm trọng không thể nói ra, chuyện này là chuyện bà lo lắng nhất, ngộ nhỡ ngày nào đó cô nhớ lại người kia và chuyện đã xảy ra thì phải làm sao?
Khuôn mặt của bà u buồn nói với Cố Bắc Thần: “Các con đã gạo nấu thành cơm rồi, bà sẽ gửi gắm con bé lại cho con, nó có làm cái gì không đúng thì mong con chỉ bảo nhiều hơn, con bé kia... Hơi lơ mơ.” Bà cũng chỉ có thể nói như vậy thôi, bằng không thì thế nào chứ!
Cố đại quân trưởng có phúc rồi
Nhưng so với việc để cho Noãn Noãn hẹn hò mù quáng rồi kết hôn với người xa lạ trong thời gian ngắn mà nói, đại thiếu gia nhà họ Cố vẫn khiến bà yên tâm hơn, thôi đi! Con cháu có phúc của con cháu, bà cũng không quản chuyển cả đời của Noãn Noãn được, chuyện đã như vậy rồi, bà chỉ có thể cầu chúc cho bọn họ có một cuộc sống tốt đẹp hơn.
Trong phòng bếp, An Noãn Noãn giúp chị Quyên nấu nướng, khi đồ ăn được dọn ra bàn cũng là lúc cuộc trò chuyện giữa một người già và một người trẻ cũng đã kết thúc.
Bà ngoại bảo An Noãn Noãn ra ngoài sân nhỏ mời hai người vào dùng bữa tối, mặc dù Vương Tranh và Cao Kiện kiên quyết nói rằng họ sẽ không ăn, nhưng bà vẫn ra bảo chị Quyên và An Noãn Noãn nấu những món ăn đơn giản.
Qua khe hở, Cao Kiện cười một cách kỳ quái: “Quân trưởng Cố, hóa ra trong quân khu đồn thổi tin tức về cuộc hôn nhân của anh là thật!” Hehe, cuối cùng cũng có thể nắm được thóp của Cố Bắc Thần.
Cao Kiện biết được rằng Cố Bắc Thần không chỉ muốn đến trấn Cẩm Tú qua đêm với cô bé đó, mà còn yêu cầu anh ấy giữ bí mật với mọi người, Cao Kiện đương nhiên muốn đi theo Cố Bắc Thần đến trấn Cẩm Tú làm cho quân trưởng Cố rất buồn bực. Trên đường đi Cố Bắc Thần cứ nhìn anh ấy chằm chằm khiến anh ấy không có cơ hội để nói chuyện phiếm, và bây giờ thì mọi chuyện đã rõ ràng.
Cố Bắc Thần không để ý đến ánh mắt bỉ ổi của Cao Kiện, mắt chỉ để ý đến An Noãn Noãn, người đi ra đi vào nhà bếp và phòng ăn trong chiếc tạp dề.
Cao Kiện nghiêng người, dựa sát vào tai Cố Bắc Thần: "Làm thế nào mà anh có được cô gái này?"
Cố Bắc Thần nhíu mày, trầm giọng nói: "Xem ra gần đây ngươi rất rảnh rỗi."