An Noãn Noãn lo lắng lòng bàn tay lại tuôn ra một lớp mồ hôi, cắn chặt môi dưới, nhìn Cố Bắc Thần, đúng lúc anh ấy cũng đang nhìn cô, dường như đang tìm tòi nghiên cứu điều gì đó.
“Cái đó, chú Cố, chúng ta nói về chuyện tờ giấy hôn thú kia nhé?” Hai tay An Noãn Noãn đang đan vào nhau ở dưới bàn.
Có Bắc Thần cực kì ghét An Noãn Noãn gọi anh là chú Cố, trừng mắt nhìn cô: “Được thôi, vậy thì trước tiên tôi sẽ nói rõ lập trường của mình, hôn quân, nếu trong thực tế tôi không phạm lỗi, thì một mình em không thể tự ý ly hôn được, tôi nói xong rồi, đến lượt em. "
An Noãn Noãn trong lòng bùng nổ, nói cái em gái anh ấy, trên mặt vẫn là nén cơn giận xuống: “ Nhưng mà, đó là một hiểu lầm, chú là một người rộng lượng đừng làm khó một đứa bé như cháu, cháu, chúng ta ăn cơm xong, rồi đi trả lại tờ giấy kết hôn được không..... "
Cố Bắc Thần hơi tức giận: " An Noãn Noãn, thứ nhất, giấy chứng nhận đó không thể trả lại được; thứ hai, tôi rất bận và không có thời gian chơi đùa với em, nếu đã sai rồi, vậy đã sai rồi thì cứ sai luôn đi, thật ra cũng không tệ lắm.”
An Noãn Noãn cao giọng: “Nhưng mà, chúng ta vốn dĩ không phù hợp chút nào, môn không đăng hộ không đối, chú là cậu cả của nhà họ Cố, một anh hùng trong quân đội, còn cháu là đứa nhỏ của một gia đình bảo mẫu, chúng ta đơn giản chỉ là đầu bò đuôi ngựa, càng huống hồ ... ”An Noãn Noãn cắn môi không dám nói thêm câu nào.
Cố Bắc Thần sốt ruột nhíu mày: “Càng huống hồ cái gì?”
An Noãn Noãn nuốt nước bọt, cái câu càng huống hồ chú lớn hơn cháu 10 tuổi, già như vậy, từ đầu đến cuối cô đều không dám nói ra.
Lắc lắc đầu: "Không, không có gì ~"
Cố Bắc Thần như thể nhìn thấu suy nghĩ của cô, anh cong cong môi: “Hôm nay em đi xem mắt với vị giáo viên Trương kia, em vốn dĩ là chưa từng gặp, đúng không?”
Anh thuộc kiểu người đặc biệt.
An Noãn Noãn âm thầm nuốt nước bọt, gật đầu nói: “Đúng vậy, là lần đầu tiên.”
Cố Bắc Thần cau mày: “Vậy em có chắc chắn người đàn ông lần đầu tiên gặp em sẽ đồng ý lời cầu hôn của em không? "
An Noãn Noãn thấp giọng nói:" Người bình thường thì ... chắc là không ... "
Cố Bắc Thần nhướng mày: "Vì vậy, tôi thuộc kiểu người đặc biệt. Em đang nóng lòng muốn tìm người để báo cáo kết quả cho bà mình, tôi cũng nóng lòng vì đang thiếu một người vợ, hơn nữa chúng ta cũng có thể coi như là có quen biết, chuyện này không phải quá tốt sao."
An Noãn Noãn nhíu đôi mày thanh tú: " Nhưng ..."
Cố Bắc Thần bực mình nói: "Nhưng cái gì mà nhưng? Tôi xấu lắm sao? Không lọt được vào mắt của em?”
An Noãn Noãn nghĩ thầm, nhìn vẻ bề ngoài thì không có gì để chê cả, nhưng sự thật thì anh đã khá già rồi, nhưng cô vẫn cắn cắn đầu lưỡi: “Chú Cố, ý cháu không phải như vậy ...”
Cố Bắc Thần trừng mắt nhìn An Noãn Noãn: “Gọi tôi là Cố Bắc Thần, hoặc ông xã.”
An Noãn Noãn có chút đỏ mặt: “Uh…”
Nhìn thấy An Noãn Noãn không nói nên lời, Cố Bắc Thần khóe miệng hơi cong lên: "Chiều mai tôi phải trở lại quân đội, nên hôm nay phải thu xếp xong xuôi, cho tôi số điện thoại của em.”
An Noãn Noãn còn đang sững sờ, Cố Bắc Thần liếc cô một cái: "An Noãn Noãn?"
An Noãn Noãn trợn mắt nhìn anh, miễn cưỡng đọc một đống dãy số, rất nhanh, điện thoại di động của cô vang lên.
“Số của tôi, lưu vào đi.” Cố Bắc Thần nhìn cô với giọng điệu ra lệnh, không cho cô có cơ hội từ chối.
Bữa cơm này của An Noãn Noãn giống như là đang ăn một liều thuốc độc không biết mùi vị là gì, ăn qua loa cho xong chuyện, mang theo hộp cơm và đi theo Cố Bắc Thần trở lại bệnh viện. Khi đến tầng dưới khoa nội trú, cô lại trêu chọc: “Cái đó, tạm thời anh không nên vào đi!”
Cố Bắc Thần liếc An Noãn Noãn: “Vậy được, cho em nhiều nhất là nửa tiếng, tôi ở chỗ này đợi em.”
“Đợi tôi làm cái gì?” An Noãn Noãn chán nản.
Cố Bắc Thần cau mày, nghiêng người nhìn về phía An Noãn Noãn: “Em cho rằng tuỳ tiện kéo một người đàn ông đi đăng ký kết hôn là kết thúc rồi sao?”
An Noãn Noãn cũng là một người trưởng thành rồi, cô sao lại không hiểu ý nghĩa của việc kết hôn chứ, nhưng mà, hai người họ như này là chuyện gì đây, anh là cậu chủ lớn làm sao mà dân thường như An Noãn Noãn cô dám cùng anh có kết quả gì được chứ.
An Noãn Noãn sững sờ nhìn Cố Bắc Thần vài giây: “Tôi ...”
Cố Bắc Thần liếc nhìn đồng hồ và nhướng mày: “Em vẫn còn hai mươi chín phút, bà Cố.”
An Noãn Noãn lén lút trừng mắt nhìn người nào đó một cái rồi đẩy cửa xe, ôm hộp cơm chuồn đi giống như một chú thỏ con đang chạy trốn rất nhanh chóng chạy vào trong viện.
Ở trong phòng bệnh, An Noãn Noãn đang sốt ruột chờ bà ngoại ăn súp trước, nhưng hiện tại bà không có bệnh gì nặng, mỉm cười hỏi: "Noãn Noãn à, hôm nay xem mắt thế nào rồi? Chàng trai đó ra sao? Người trông như thế nào?”
An Noãn Noãn trêu ghẹo, gật gật đầu: “Vâng, cũng được ạ..... cái này ... Không chừng là có thể thành công ạ.”
Bà cười nói: "Vậy thì tốt, vậy thì tốt, bà nói rồi mà, mẹ Thang Mễ mà giới thiệu chắc chắn là người đáng tin cậy, lại còn là giáo viên, một công việc tốt, haha!"
An Noãn Noãn sắp xếp những đồ dùng cần thiết hàng ngày của bà và những đồ dùng của bà muốn mang về, mí mắt của cô giật giật mấy lần, trong lòng nghĩ là làm gì có chuyện tốt như thế, lần xem mắt này thật sự là gặp vấn đề lớn, cô còn không biết tiếp theo nên làm gì đâu?
Đột nhiên, bà hình như đang nhớ lại điều gì đó, bà nhìn An Noãn Noãn, hỏi cô ấy tại sao lại gặp Cố đại thiếu gia, còn khiến Cố đại thiếu gia người ta tốn kém nhiều như vậy…….
An Noãn Noãn chỉ biết cúi đầu sắp xếp đồ đạc, muốn tìm cách lảng tránh câu hỏi của bà ngoại, nhưng bà tự nói với chính mình: “Không phải lúc trước Cố đại thiếu gia và Mục đại tiểu thư đã đính hôn rồi à, sao đến bây giờ vẫn chưa kết hôn, đại thiếu gia năm nay cũng hơn 30 tuổi rồi……”
Ghé thăm nhà của cô
An Noãn Noãn choáng váng, cô cũng từng nghe nói cậu cả nhà họ Cố có một vị hôn thê thân thiết từ thủa nhỏ, tên là Mục Thanh Tuyết, lúc đó là một ngôi sao quyền thế rất mạnh! Có quỷ mới biết làm thế nào mà Đại thiếu gia nhà họ Cố cao cao tại thượng trong phút chốc liền biến thành “ông xã” của cô?”
Đúng là tạo hóa trêu người, nếu bà ngoại biết chuyện này, còn không phải doạ bà đến phát bệnh sao!
Khi An Noãn Noãn dặn dò với y tá xong, chạy chậm ra khỏi bênh viện, Cố Bắc Thần đã xuống xe và đi về phía bệnh viện.
“Tôi còn cho rằng em trốn bên trong không chịu ra chứ.” Cố Bắc Thần trầm giọng nhìn An Noãn Noãn.
An Noãn Noãn cắn đầu lưỡi, đi vòng qua Cố Bắc Thần: “Tại sao tôi phải trốn tránh anh.” Chuyện này có thể dùng cách chạy trốn để giải quyết được sao?
Trong xe, An Noãn Noãn có đủ tinh thần để trình bày với Cố Bắc Thần: “Cố ... Ngày mai sẽ không làm phiền đến anh đâu!”
Lông mày của Cố Bắc Thần xoắn lại, giọng anh có chút bực: "Lý do?"
An Noãn Noãn đảo mắt, giọng nói lạnh lùng: “Đó là vì, tôi sợ bà tôi sẽ biết về chuyện không rõ ràng này, vì vậy, anh, tuyệt đối đừng xuất hiện quá thường xuyên trước mặt của bà.”
Cố Bắc Thần nghiêm túc nhìn: “Cô định trốn tránh bà mình cả đời sao?"
"..." An Nặc Nặc sửng sốt một chút, cả đời? Có khả năng cô ngpaji trừ việc thất vọng ra cũng không nói được gì, giấy đăng ký kết hôn cũng không thể trả lại, vậy không lẽ cô thật sự phải chung sống với Cố đại thiếu gia lạnh lùng và độc đoán này?
Bà ngoại thường hay nhắc đến một câu danh ngôn, đó là yêu nhau là chuyện của hai người, nhưng mà lúc sinh hoạt lại là chuyện của hai bên gia đình, môn dăng hộ đối là một câu nói rất đúng và đã trở thành quy tắc quyết định. Thỉnh thoảng, bà lại lôi lịch sử chuyện tình bi thảm của mẹ ra giải thích cho cô hiểu, hiện thực chính là một bài học xương máu.
An Noãn Noãn vẫn đang bối rối thì xe của Cố Bắc Thần dừng lại trước cổng khu dân cư mà cô đang ở.