"Úi chà, anh lừa mẹ em, hôm nào em sẽ tố cáo anh cho mà xem."
Lục Bách Trình lại nói "Không lạnh sao? Nép lại gần anh một chút."
Lúc này cũng vừa vặn đi qua đoạn đường tối, Khương Phi hừ lạnh "Sợ tối thì cứ nói đại đi, em cũng có cười anh đâu mà lo."
Thuở bé Lục Bách Trình bị quáng gà, sau này mặc dù đã khỏi bệnh nhưng di chứng sợ bóng tối vẫn còn đó, dù đi đến đâu cũng phải để đèn đuốc sáng choang, bởi vì che giấu tốt nên cũng không mấy người biết việc này. Trước đây tan học đi về đường tối, toàn là Khương Phi đi cùng anh.
Cuối cùng, hai người về chỗ ở của Lục Bách Trình.
Cuối tuần này Khương Phi không có chuyện gì cần làm, nhưng Lục Bách Trình thì lại bận tối mắt tối mũi, cả năm chẳng có lấy một ngày nghỉ, điện thoại cũng không bao giờ được tắt, kể cả số điện thoại riêng, sáng mai còn có buổi họp đang chờ. Vốn dĩ cô cảm thấy mình đã rất bận rộn rồi, nhưng nếu so với Lục Bách Trình thì cũng phải phục sát đất.
Làm chủ thì cơ bản đều như thế cả. Khương Phi đã từng hỏi anh có hối hận không, vì trước đây ước mơ của anh là làm kiến trúc sư, hồi Đại học cũng chọn chuyên ngành kiến trúc. Nhưng anh bảo rằng mình không hối hận. Không được làm kiến trúc sư thì đi quản lý các kiến trúc sư cũng có khác gì đâụ Khương Phi cảm thấy anh chỉ đang mạnh miệng thôi, dù sao không phải ai cũng có thể muốn gì được nấy mà.
Chỗ của Lục Bách Trình chẳng có bao nhiêu đồ, Khương Phi cầm quần áo đi tắm, lúc ra nhìn thấy anh đang dùng máy tính nên không đến quấy rầy mà di chuyển sang phòng khác sấy tóc, xong xuôi cô lại ngồi khoanh chân trên thảm lướt điện thoại di động say sưa đến mức có người vào cũng chả hay.
"Xem cái gì mà chăm chú thế."
Khương Phi hơi kinh ngạc, ngẩng đầu lên, đưa điện thoại cho anh nhìn cùng "Cao Văn gửi tin nhắn vào nhóm, bảo tháng sau muốn tìm một dịp để tụ tập nè."
Cao Văn là bạn học cấp ba của họ, hồi lớp mười hai người vốn không chung lớp. Song sau khi phân ban thì cả anh và cô đều chọn ban khoa học tự nhiên, hơn nữa cũng do thứ hạng gần nhau nên cùng được vào lớp chọn. Mà cái người Cao Văn này, từ lúc đi học đã cực kỳ yêu thích mấy hoạt động tập thể này, có vẻ đã mười năm trôi qua nhưng tính cách anh bạn cũng không thay đổi chút nào.
Lục Bách Trình lướt sơ qua lịch sử trò chuyện, phần lớn các bạn học trong lớp vẫn còn ở lại Cừ Dương, muốn tụ tập cũng không phải khó, chỉ cần có người đứng ra tổ chức là được. Nhưng xem chừng số người đến cũng không nhiều, thành thử anh chẳng mấy hứng thú, trả điện thoại lại cho Khương Phi rồi hỏi "Em muốn đi sao?"
"Thì đi thôi, tham gia náo nhiệt một chút, sẵn nhìn xem mọi người có gì thay đổi không?"
Lục Bách Trình nói "Ừ", cũng chưa nói là đi hay không.
Khương Phi đưa chân dài ra cạ vào chân anh, "Anh xong việc rồi à?"
Anh ngước mí mắt lên, lùi về sau một bước "Không phải em đang đến ngày sao, đừng trêu chọc anh." Lúc nãy anh có nhìn thấy đồ cô thay ra trong nhà vệ sinh.
"Hơn hai mươi ngày không gặp nhau, thái độ của anh chẳng thú vị gì cả."