⬅ Trước Tiếp ➡
Vào thời điểm quyển hộ khẩu kia bỗng chốc biến thành giấy đăng ký kết hôn, Khương Phi cũng bị dọa cho tỉnh giấc.
Cô và Lục Bách Trình không công khai không phải là do sợ An Mộng Như sẽ như trong giấc mơ sao?
Thực ra không chỉ riêng cô sợ kết hôn, mà cả Lục Bách Trình cũng từng chính miệng thừa nhận bản thân không có hứng thú với hôn nhân. Hai năm qua bí mật của bọn họ đều được giữ rất tốt, cũng như thời cấp ba vậy.
Độc thân không có gì xấu cả, ngoài việc thỉnh thoảng nghe vài câu càm ràm.
Hơn nữa, Khương Phi cảm thấy việc lén lút yêu đương này mang lại một sự kích thích khó hiểu không chỉ một lần.
Cô cảm thấy suy nghĩ của mình thực sự có phần biến thái, nhưng không thể phủ nhận rằng cảm giác kích thích đó đem đến rất nhiều sự mới mẻ cho mối quan hệ của hai người.
Phải hiểu rằng bọn họ đã biết nhau hơn hai mươi năm, chẳng nhớ là quen nhau từ khi nào, rồi dần dà thân thuộc, trưởng thành cùng nhau nên những thứ đen tối nhất trong ruột cũng rõ như trong lòng bàn tay. Tính toán kỹ lại thì trừ những khoảng thời gian ở xa nhau, họ cũng phải có đến tận tám năm ở cạnh bên đối phương, thực sự rất khó để có thể duy trì cảm giác mới mẻ.
Trong lòng Khương Phi vẫn cảm thấy sợ hãi, cô lau khô mồ hôi trên trán, khi bình tĩnh lại thì bên cạnh đã sớm không có người.
Chất lượng giấc ngủ của cô khá tốt, Lục Bách Trình đi lúc nào cũng không hay.
Trong điện thoại, Lục Bách Trình gửi cho cô hai tin nhắn.
Tin thứ nhất nhắc cô ăn cơm đúng cữ, tin thứ hai là dặn cô nhớ soi gương.
"Soi gương?"
Khương Phi lẩm bẩm, đứng dậy đi soi gương, bất ngờ phát hiện trên cổ có một dấu hôn hồng hồng rất bắt mắt.
Tên khốn kiếp này, bảo sao lúc cô đang ngon giấc lại cảm thấy nhoi nhói ở cổ, còn tưởng bị muỗi đốt.
May là cuối tuần nên cô cũng không cần ra ngoài gặp người khác. Khương Phi đặt đồ ăn bên ngoài, trong lúc chờ đợi thuận tiện mở mail giải quyết công việc, nhận mấy cuộc gọi xin ý kiến. Làm việc xong cô định ăn đồ ăn được giao đến rồi ngủ thêm giấc nữa, thì ngờ đâu lại nhận được thông báo từ công ty, bảo cô phải đi công tác ở thành phố S.
Lương Tiếu là người gửi thông báo đến. Cô gọi điện thoại ngay cho anh ta, "Sao mà đột ngột vậy? Phải đi ngay à?"
"Có bao giờ công tác mà không đột xuất chưa?" Lương Tiếu cười, "Qua bên đó xử lý cho xong vụ án đi. Tôi đặt chuyến tàu cao tốc lúc 8 giờ tối nay, cô nhớ để ý xem thông báo."
Cô thuận miệng trách cứ, "Ngày mai đi không được hay sao?"
"Hết cách rồi, mai là chủ nhật, người ta chỉ mở cửa ban ngày, hơn nữa, nếu cô đi bây giờ thì thứ hai trở về còn đi làm được nửa ngày."
Khương Phi dời mắt đến tấm gương trên mặt tủ rượu, dấu hôn trên cổ rõ rệt thế này, cô hít sâu một hơi, trong lòng lại lôi Lục Bách Trình ra mắng thêm một lần nữa.
Lúc Lục Bách Trình họp xong đi ra, Trương Duệ đưa anh điện thoại di động và nói nửa tiếng trước Khương Phi có gọi đến.
"Cô ấy bảo sao?"

⬅ Trước Tiếp ➡