16.1: Dựa vào danh tiếng mà chiến thắng
“Anh hai, khuôn viên mới bên ngoài không phải để cho thuê, mà là để bán.” Vân Chí Bân cau mày nói.
Hiện tại khuôn viên mới bên ngoài cửa hàng có rất nhiều người muốn, nằm ở ngay bên ngoài trường học, thì cho dù là mở một siêu thị nhỏ, cửa hàng văn phòng phẩm hay thậm chí là mở nhà hàng đi nữa thì vẫn có thể có được một phần lợi nhuận ổn định. Nhưng không hiểu sao hiệu trưởng Hà lại đưa ra quyết định là chỉ bán chứ không cho thuê, nếu như muốn thuê thì chỉ có thể đợi có người mua nó, nhưng bây giờ nó vẫn chưa được bán hết.
Chuyện lần này cũng thật sự là quá gân gà rồi, những người đặc biệt có tiền thì làm gì có ai thèm để ý tới một cái cửa hàng bên ngoài trường cao đẳng như vậy, mà đối với những người có tâm nhưng lại không có tiền để để mua một gian như vậy, chỉ là nếu như muốn vậy thì phải nhanh chóng xuống tay, bằng không đợi bộ phim điện ảnh của Vân Tưởng Tưởng được chiếu lên thì nhất định sẽ xảy ra biến cố.
“Anh hai, em và bên trường học đã thương lượng qua rồi, anh không cần phải nghĩ đến chuyện của cửa hàng bên trường học nữa, bên trong trường học có thể sẽ cho anh thuê một cái.” Vân Chí Bân cũng không phải là người sẽ không quan tâm tới người trong nhà.
“Bên trong trường học!” Vân Chí Vũ hét ầm lên, cái này ông ta có muốn nghĩ cũng không nghĩ ra.
Học sinh trong trường cao đẳng, trừ giờ tan học, và giờ nghỉ giải lao ra thì học sinh không tài nào ra ngoài được, lợi nhuận bên ngoài trường làm sao có thể so sánh được.
“Là ở trong trường học, nhưng cũng không nhất thiết là như vậy, em chỉ nói trước với anh một tiếng.” Mặc dù nói như vậy, nhưng mà Vân Chí Bân vẫn không dám hoàn toàn chắc chắn, “Mọi người cũng đều biết là khuôn viên mới này là để quay một bộ phim điện ảnh, nghĩ lại về chuyện tham gia vào đó, lúc đó em đồng ý là sẽ nghĩ về chuyện sẽ tham gia, nên mới đưa ra yêu cầu như vậy.”
Hiệu trưởng đã có thể đồng ý là sẽ dùng điều kiện này để mà trao đổi, đừng nhìn hiện tại bộ phim điện ảnh này không được nhiều người biết đến, nhưng mà nó cũng không phải là chút chuyện nhỏ không lên được mặt bàn, chẳng qua chỉ là so sánh tới việc giá thành nhỏ mà nói, thì cũng là vừa có tiếng mà vừa có tiếng.
Cho dù bộ phim điện ảnh này không dậy nổi bọt nước, thì Chu Duy cũng tốt nghiệp trong một trường danh tiếng, ai biết được một ngày nào đó ông ấy lại nổi tiếng thì sao? Bởi vậy cho nên bộ phim điện ảnh này đối với trường học có ý nghĩa rất lớn, hơn nữa Chu Duy lại không cần phải trả phí địa điểm, cũng đã cho trường học một cái lợi ích nhất định.
Luôn phải cần có người mở một cửa hàng trong trường học, để cho Vân Chí Bân một cái cũng không có gì đáng ngại.
“Có một cái yêu cầu nữa, đó chính là cửa phòng văn phòng phẩm mà anh mở phải bán đồ cho sinh viên nghèo, tài trợ cho các tài liệu học tập.” Đây mới chính là lý do lớn nhất mà Vân Chí Bân giúp đỡ anh trai của mình, những lời như vậy thì người trong nhà sẽ dễ bàn hơn.
“Nghĩ lại, nghĩ lại, chú ba, cám ơn em, em quả nhiên là phúc tinh của nhà chúng ta!” Mặt của Vân Chí Vũ đỏ lên, còn chuyện mà Vân Chí Bân nói sau cũng không phải là vấn đề gì, dù sao thì học sinh nghèo trong trường này cũng nhiều như vậy, cho dù có muốn tài trợ, thì lợi nhuận cũng rất lớn, “Bộ phim điện ảnh của cháu bao giờ thì chiếu vậy, cả nhà chúng ta sẽ đều đi xem!”
"Ngày mai ạ." Vân Tưởng Tưởng lễ phép trả lời.
“Ngày mai cả nhà chúng ta sẽ cùng nhau đi xem phim chứ?” Vân Chí Vũ nói với mọi người.
Trong nhà có người quay phim điện ảnh, cho dù không thích xem phim thì cũng cần phải đi cổ vũ, bàn tay to lớn của Vân Chí Vũ vung lên, mời mọi người đi.
‘Yêu mến’ cũng đã được qua sàng lọc, các nhà phê bình phim cũng đã xem và đưa ra lời bình, mà cũng có rất nhiều bộ phim trong dịp lễ Tết tới, các đạo diễn nổi danh của phim thương mại, cũng có cả các ảnh đế của phim võ thuật, mà dự tính doanh thu cũng vô cùng đáng sợ, bộ thứ nhất hơn bảy nghìn vạn, bộ thứ hai cũng hơn năm nghìn vạn. Mà bộ ‘Yêu mến’ này của cô dự tính doanh thu cũng chỉ hơn sáu mươi vạn, còn chưa bằng một phần lẻ con số của người ta.
Vân Tưởng Tưởng lật mấy cuốn bình luận phim điện ảnh được chiếu ra, cũng không biết là do ít người chú ý không, dù sao thì ‘Yêu mến’ cũng là bộ có ít người soi mói nhất.
Nhóm Tứ Quý:
[Ngụy San San: Bộ phim điện ảnh này sắp được chiếu rồi, em thật sự rất khẩn trương a a a a, đây là bộ phim đầu tiên của em đó!]
[Phương Nam Uyên: Yên tâm đi, đây là bộ phim đầu tiên của em, nhất định sẽ có người quý trọng.]
[Dịch Ngôn: Lúc phim được chiếu, các tiền bối đối với phim của chúng ta đều rất tán thành, anh cảm thấy là sẽ không quá kém.]
[Ngụy San San: /Chùi nước mắt/ Cùng tranh giành với đạo diễn Triệu, Lý ảnh đế, em thật sự là không có chút tự tin nào, nếu như không phải bản thân em là diễn viên chính của bộ phim này, thì em thật sự rất muốn chạy di xem hai bộ phim điện ảnh của hai người họ /Khóc thút thít/.]
[Vân Tưởng Tưởng: Năm mới vui vẻ, mọi người ngủ sớm một chút, ngày mai ngủ dậy là có kết quả rồi.]
[Ngụy San San: ! ! !]
[Dịch Ngôn: /Khâm phục/ /Khâm phục/.]
[Phương Nam Uyên: Thật hâm mộ người ngủ được, anh đi đánh trò chơi Kỷ Bàn đây.]
[Ngụy San San: Nam thần, gánh em gánh em! ! !]
[Vân Tưởng Tưởng: Mỹ nhân đều là nhờ ngủ mà ra, em đi ngủ đây, ngủ ngon.]