⬅ Trước Tiếp ➡
Cô cần phải dời lực chú ý của mình, không nghĩ về những chuyện cũ ấy nữa, dù sao thì cũng đã nhiều năm trôi qua rồi. Đúng như Trương Giai Giai đã nói, cô vô cảm với chuyện tình của mình, quay đầu nhìn lại cô vẫn như ban đầu, chưa bao giờ thay đổi. 
Tập trung sự chú ý vào bức vẽ, Lâm Kiều vẽ tranh rất chuyên tâm.
“Ơ, sao hôm nay cửa mở sớm thế nhỉ?”
Một giọng nói từ bên ngoài vọng vào.
Lâm Kiều ngẩng đầu lên nhìn xem ai đến. Đó là một nữ sinh mặc áo khoác màu nâu nhạt, đôi mắt mở to rất đáng yêu.
“Sao hôm nay chị Lâm mở cửa sớm thế ạ?”
Lâm Kiều mỉm cười nhìn Giang Lily.
“Hôm nay chị dậy sớm, sao thế, em đến lấy tranh hả?”
Giang Lily nhìn bộ sưu tập tranh rực rỡ muôn màu trong phòng, lắc đầu cười nói. 
“Không không, tranh của em không gấp, chị cứ từ từ vẽ cũng được. Mợ em nhìn thấy tranh trong phòng khách nhà em rồi hỏi đó, người khách mà em kéo cho chị đã đến rồi đây. Hôm nay anh họ em với em đi máy bay đến đây, em không ngờ là vừa mở cửa đã nhìn thấy chị rồi, tiện thể nói chuyện này với chị luôn… Ơ? Sao anh không đi vào?”
Giang Lily quay đầu lại, nhìn thấy anh họ không đi vào cùng với mình, nháy mắt im lặng, định ra ngoài gọi đã thấy anh tự mình đi đến.
Lâm Kiều hơi kinh ngạc khi nhìn thấy người đến.
“Ôi trời, sao anh chậm chạp thế! Em nhìn lại vẫn thấy anh ngồi trên xe là sao.”
Giang Lily liếc người nào đó, kéo anh đến trước mặt Lâm Kiều, cười giới thiệu.
“Chị Lâm, đây là anh họ của em, anh ấy mới từ nước ngoài về nên hơi ngại ngùng một chút ạ.”
Giang Trạm vươn tay nhéo tay Giang Lily, Giang Lily cũng không chịu yếu thế lườm anh một cái.
“Chào anh, tôi là Lâm Kiều.”
Lâm Kiều lấy một cái khăn ướt lau sạch tay, đưa tay ra với Giang Trạm.
Giang Trạm nhìn cô một cái, mỉm cười cúi đầu nắm bàn tay hơi lạnh của cô. 
“Giang Trạm.”
Giang Lily nhìn thời gian, nói một câu với Lâm Kiều rồi kéo Giang Trạm chuẩn bị rời đi.
“Anh nhớ rõ địa chỉ nơi này nhé, đừng để đến lúc cần lại phải hỏi em. Chị Lâm ơi em về trước đây, lát nữa anh họ em sẽ quay lại trao đổi với chị kỹ hơn, anh em đành nhờ chị nha.”
Câu nói này có ẩn ý. Ánh mắt Giang Trạm khoá chặt trên người Lâm Kiều, Lâm Kiều giả bộ không hiểu nó, chỉ cười nhắc họ đi về cẩn thận. 
Sau khi tiễn hai người về, nụ cười trên miệng Lâm Kiều nhạt bớt. Cô không khỏi cảm thán, thế giới này đúng là quá nhỏ.
Đi ra ngoài từ sáng sớm nên Lâm Kiều chưa kịp ăn sáng. Bây giờ cảm xúc ngột ngạt đã vơi đi, cô nhanh chân đi đến tiệm ăn sáng đối diện mua một phần đồ ăn. Cô ăn rất chậm, đúng hơn phải nói là cô rất thưởng thức khoảng thời gian ngắn ngủi này. Cô nhìn dòng người tới lui bên ngoài cửa sổ, khung cảnh hiện thực này giúp cho đầu óc của cô thi thoảng hơi rối rắm lại trở nên rõ ràng.
Lâm Kiều chuẩn bị quay lại công việc sau khi đã ăn sáng xong. Vừa ra khỏi quán ăn, cô đã nhìn thấy chiếc xe quen thuộc dừng trước cửa tiệm của mình.

⬅ Trước Tiếp ➡