⬅ Trước Tiếp ➡
Sau khi nhìn nhau trong chốc lát, Lâm Kiều hơi kinh ngạc, cô nhanh chóng hoàn hồn, nhíu mày, chẳng có hứng thưởng thức cái sắc đẹp này, chỉ thấy cảm giác an tâm của mình vừa có lại biến mắt. 
Cuối cùng cô cũng nhận ra rằng cô bị tên này theo đuổi, đây chắc chắn không phải là thái độ của một người khách bình thường nên có.
Không thèm để ý tới anh ta, cô tự nhiên quay vào tiệm, đóng cửa lại, làm như chưa thấy anh, cho dù bản thân cô vừa nhìn thẳng vào mắt anh.
“Hôm nay cô dậy muộn hả?”
Giang Trạm đến bên cạnh Lâm Kiều, anh mỉm cười ấn cốc sữa ấm lên má cô, động tác thân mật như thế này lại dùng với một người xa lạ như cô được anh làm rất tự nhiên. 
Khuôn mặt vừa ở bên ngoài bị lạnh được cốc sữa nóng sưởi ấm. Lâm Kiều khẽ rùng mình, cô quay mặt đi né tránh sự dịu dàng đột ngột của anh, giọng nói lạnh lùng mang theo vẻ xa lánh sâu sắc.
“Anh Giang không cần làm thế, cho dù anh không tới thường xuyên thì tôi vẫn sẽ giao bản thảo cho anh đúng hạn.”
Giạng Trạm mỉm cười, dường như không quan tâm đến thái độ lạnh nhạt của Lâm Kiều, anh cúi người ghé sát gò má của cô.
Hơi thở giao thoa, Lâm Kiều có thể nhìn thấy rõ cảm xúc bị đè nén trong mắt anh, trào dâng như nước biển, như muốn xô ngã rồi nhấn chìm cô.
Anh dịch người lại gần, đôi môi tuyệt đẹp tiến gần đến tai cô, giọng nói trầm thấp cuốn hút.
“Cô Lâm chắc không phải cố ý tránh tôi đấy chứ.”
Anh cúi người quá gần, trong giọng nói mang theo ý cười, Lâm Kiều ngồi thẳng lưng, cô không né tránh nữa.
“Cố ý tránh anh? Không biết là tôi cố tình trốn tránh hay anh Giang làm những chuyện quá phận so với vai trò là khách hàng ?”
Cô không muốn đánh Thái Cực với anh ta ở yeutruyen.net chỗ này, Lâm Kiều muốn làm rõ ràng mọi chuyện rồi kết thúc nó càng sớm càng tốt.
Giang Trạm ngừng nói, trầm mặc một hồi, đột nhiên kéo người bên cạnh vào lòng. Anh cúi đầu nhìn cô, đôi mắt đào hoa xinh đẹp phản chiếu biểu cảm kháng cự Lâm Kiều.
Anh cười, lồng ngực rung rung, cơ thể anh dán sát gần cô, Lâm Kiều cảm thấy như thể trái tim cô cũng gia tốc theo lồng ngực đang rung ấy. 
Cảm giác này thật tệ, Lâm Kiều không thích nó. 
Bàn tay nóng ấm đột nhiên phủ lên khuôn mặt cô, lông tơ của cô như dựng đứng cả lên. Cô nghe thấy tiếng mình nuốt nước bọt, nhiệt độ từ lòng bàn tay ấy xuyên thấu qua da thịt cô truyền đi khắp cơ thể, khiến cô như đang nóng dần lên. 
“Bỏ ra!”
Ngay cả giọng nói của cô cũng đã trở nên khàn khàn từ lúc nào.
Hành động đẩy ra của Lâm Kiều chả có tác dụng gì với Giang Trạm, sự chênh lệch giữa nam và nữ được thể hiện vô cùng sâu sắc ngay lúc này.
“Em có muốn làm bạn gái tôi không, Lâm Kiều?”
Anh không chần chừ thêm nữa, thẳng thắn dứt khoát thổ lộ với Lâm Kiều. Giang Trạm cúi đầu, trán anh chạm vào trán cô, hai người đối mặt, anh nhìn thấy ánh sáng lưu chuyển trong mắt cô. Không có kinh ngạc, không có vui vẻ, cũng không có rung động.
Dù đã đoán trước kết quả, nhưng anh vẫn cảm thấy hơi hụt hẫng trong lòng.

⬅ Trước Tiếp ➡