⬅ Trước Tiếp ➡
Đè cô gái bị cắm đến toàn thân run rẩy, cả người phiếm hồng xuống dưới thân, anh quỳ ngồi trên sofa, nắm xương hông cô, tiến vào từ phía sau, mỗi một động tác đều phát ra tiếng "bạch bạch bạch", bên ngoài vẫn còn đang ồn ào, vậy nên chẳng ai phát hiện ra âm thanh ở nơi này.
"Không có gì để nói hết, cô ta muốn sửa kịch bản của tôi, không có cửa đâu!"
Mỗi lần anh va chạm, mông bụng hai người lại dán chặt, làm cho miệng huyệt đang nóng lên của cô nhanh chóng co rút lại.
Đầu gối cô lung lay sắp đổ, toàn thân như đã sắp không còn sức lực để chống đỡ, cô rụt vai lại, ngón tay nắm chặt lấy tay vịn sofa, phát ra tiếng ngâm nga yêu kiều đứt quãng, hai mắt mê ly, vì bị người phía sau liên tục đâm vào rút ra nên miệng cô không kịp nuốt nước bọt, để nó chảy dọc theo đầu lưỡi đến bên môi, rồi lại nhỏ xuống chiếc cằm duyên dáng.
Ngoài cửa vang lên tiếng đập cửa.
"Hiểu Tình, em đang ở đâu?" Là Mạnh Hiểu Duyệt, cô ấy đã ra khỏi văn phòng của trưởng đoàn, đang đứng ở ngoài cửa.
Trên sofa, cô nghe được giọng nói bên ngoài, đường đi bỗng nhiên co rụt lại, cắn anh thật chặt.
"Ưm, chị gái.. đang ở bên ngoài." Cô muốn đứng dậy rút ra, nhưng lại bị anh đè lại.
"Mặc kệ cô ấy." Giọng nói anh trở nên khàn khàn vì tình dục, hoàn toàn không bị Mạnh Hiểu Duyệt bên ngoài ảnh hưởng, vẫn chuyển động với tần suất như cũ.
Một lát sau, bên ngoài không còn âm thanh gì nữa.
Cảm thấy được mình sắp đến điểm cực hạ, nên anh cúi người ôm đầu vai cô, đè cả người cô xuống sofa, liên tục mạnh mẽ đâm vào, kề sát mông thịt cô.
Mỗi một lần cô co rút là lại có thể cảm nhận được sự tồn tại của cự vật bên trong, bá đạo rõ ràng mà chứng minh sự tồn tại của mình, nó tự nhiên như ở nhà, không kiêng nể gì, thản nhiên và tự đắc.
Có lẽ là sự khác biệt của hai chị em quá lớn, không có ai tin rằng Thẩm Vi Á sẽ thực sự yêu em gái, cũng chưa từng phát hiện ra, hai người thường xuyên ân ái mãnh liệt trong phòng làm việc của đoàn kịch. Bọn họ thà tin rằng, Thẩm Vi Á sẽ xuống tay với thành viên nữ trẻ tuổi mới vào đoàn cũng sẽ không tin anh thực sự chạm vào em gái ruột của Mạnh Hiểu Duyệt.
Nhưng trên thực tế, dù Thẩm Vi Á không chạm vào Mạnh Hiểu Tình thì anh cũng sẽ không chạm vào các thành viên nữ khác trong đoàn. Cái giới này quá nhỏ, một chút gió thổi cỏ lay đều sẽ truyền vào tai cha anh, anh không muốn bị ông tức giận mắng mỏ ép buộc nên dứt khoát không nhảy vào vũng nước đục đó.
Đợi đến khi anh vui vẻ rời đi thì cô đã mềm oặt trên sofa, không thể động đậy. Chân chỉ chuyển động một chút thì khẽ mông lập tức chảy nước ra, nếu động tác lớn hơn thì nước sẽ phun ra ngoài.
Tấm thân trong trắng của cô đã bị Thẩm Vi Á cướp đi. Từ sau lần đó, cô dường như trở thành công cụ tình dục của riêng anh, muốn dùng thì dùng, dùng xong thì ném, dù sao cô cũng sẽ tự mình rửa sạch nên chưa từng hỏi thăm cảm xúc, suy nghĩ của cô.

⬅ Trước Tiếp ➡