⬅ Trước Tiếp ➡
Mắt sáng lên.
Chí Kiên: “...”
Anh nghĩ theo phong cách hải hậu của Chương Tử An, mỗi lần vào ra các quán bar sang trọng, chắc cũng được khen như thế thật.
Nên gõ bàn nhắc cô: “Trước hết, chúng ta là anh em ruột, chuyện loạn luân đạo đức suy đồi. Thứ hai, mại dâm gây rối trật tự xã hội, là hành vi phạm pháp, nếu cô mà vào đó tôi không cứu đâu. Cuối cùng, tôi phải đi đây.”
Chương Tử An hỏi: “Đi đâu?”
“Đi đón em dâu.”
Huyền Anh đã gọi hai cuộc điện thoại. Có vẻ cô luôn thiếu kiên nhẫn, gọi một hồi vài giây rồi cúp, lại gọi lại, rồi nằm im, không có tin tức.
Làm cô chủ động dường như là việc khá khó khăn.
Chương Tử An nghe thấy là Huyền Anh liền phấn khích, hỏi ngay: “Không dẫn tôi đi gặp cô ấy à?”
“Không.” Anh từ chối dứt khoát.
Chương Tử An tức giận: “Tại sao?!”
Chí Kiên cười, hỏi lại: “Tại sao?”
Còn tại sao nữa?
Tất nhiên là: “Sợ cô làm hư cô ấy.”
“Đi thôi.” Anh cắn điếu thuốc, lái xe đến sân bay.
---
Trên đường tắc đường, Chí Kiên đến muộn, Huyền Anh đã đợi ở đó hơn nửa tiếng.
“Anh đến muộn rồi đấy.” Trong vòng tay anh, Huyền Anh vẫn ngửi thấy mùi thuốc lá, cau mày không vui, “Không phải anh đã cai rồi sao?”
Anh đã cai thật. Lúc nãy chỉ là có người đưa, anh cầm chơi một lúc, không hút, ai ngờ thế mà vẫn dính mùi thuốc.
Chí Kiên nghiêng người lại hỏi cô: “Muốn kiểm tra không?”
“Kiểm tra gì?”
“Đón một cái hôn xem có thật sự cai rồi không.”
Rồi Huyền Anh bị anh hôn đến đỏ mặt tía tai. Đôi mắt đầy nước, nhìn anh chằm chằm, nhưng cơn giận nhỏ đã được anh xoa dịu.
Chí Kiên hỏi: “Không phải nói tối mới đến sao?”
“Đổi chuyến bay rồi.”
“Sao không nói với anh?”
“Không nói.”
Huyền Anh ngồi ở ghế phụ, hậm hực, biểu cảm rất sinh động, so với tính cách thẳng thắn trước kia thì giờ cô giống một cô gái đang yêu hơn.
Biết làm nũng, biết giận dỗi, thi thoảng còn làm nũng chút ít.
Khiến anh cảm thấy mình được tin tưởng và dựa vào. Và lúc này, Chí Kiên rất vui, tay lớn gãi nhẹ sau gáy cô, Huyền Anh thấy ngứa, né tránh một chút.
Anh sờ đến tận gốc tai cô khiến tai cô nóng bừng.
“Anh làm gì đấy? Lái xe cẩn thận đi.”
Huyền Anh đỏ ửng má nhìn anh. Chí Kiên nói: “Không có gì đâu.”
Ánh mắt vẫn nhìn thẳng về phía trước.
Cảnh vật ngoài cửa sổ thay đổi, anh mỉm cười khẽ, vừa vui vừa mãn nguyện, hạnh phúc đến bất ngờ, như một đứa trẻ bối rối, cuối cùng dùng giọng điệu bình thản nói: “Chỉ là đột nhiên cảm thấy, em dường như thật sự đã sẵn sàng để ở bên anh suốt đời rồi.”
Bất cứ lời hứa nào cũng không bằng khoảnh khắc này.
Chí Kiên rất hài lòng.
Cũng cảm thấy, đời này đủ rồi.
Về đến nhà, việc đầu tiên vẫn là làm tình.
Huyền Anh vốn không định vậy, nhưng Chí Kiên cứ nhìn cô chăm chú. Vừa vào cửa, cô đặt hành lý, căn nhà mới mua trước đó có thể dọn đến ở ngay, cô mở tủ lạnh, bên trong còn có thức ăn tươi do dì chuẩn bị.
Tiếc là cô không biết nấu ăn. Lúc đó chỉ lấy ra một chai nước hỏi anh có uống không.
Chí Kiên: “Ừ.”
Anh xứng đáng được thế, nhưng Huyền Anh thấy thế có phần keo kiệt, gọi đồ ăn ngoài, lại mở một chai rượu.

⬅ Trước Tiếp ➡