Thoải mái không phải là cởi trần mà là cởi bỏ chiếc áo sơ mi bó chặt, chỉ mặc áo ba lỗ bên trong.
Chiều đi ngang tiệm sửa xe, cô thấy Hà Vân Phi ngồi ở cửa.
“Ê! Huyền Anh, cậu đến đúng lúc!” Hà Vân Phi gọi, “Tớ vừa định tìm cậu đây!”
Huyền Anh hỏi: “Tìm tớ làm gì?”
“Sắp cắt điện, tớ báo cho cậu biết thôi. Định để Anh Kiên nói trực tiếp, nhưng anh ấy sắp đi rồi, tối nay không về.”
Hà Vân Phi vừa ăn hạt dưa vừa nhổ vỏ xuống đất. Huyền Anh không tiến lại mà đứng ở cửa, nhìn thấy Chí Kiên bên trong đang lắp ráp linh kiện cho chiếc xe hôm trước.
Thẩm Phục không có, xe của anh thì anh tự sửa.
Huyền Anh trả lời: “Mấy giờ cắt điện vậy?”
“Không biết, xem thôi.” Hà Vân Phi cũng không chắc.
Khán Dương đang sửa chữa khắp nơi.
Một chị sinh viên tốt nghiệp năm ngoái nói, khi chị ấy năm nhất đại học thì Khán Dương đã sửa đường rồi, giờ tốt nghiệp vẫn còn sửa.
Nhưng xây dựng thành phố là vậy. Đào chỗ này, đào chỗ kia, luôn có con đường ghi: đường cấm.
Huyền Anh đoán khi cô tốt nghiệp cũng vậy thôi.
Chỉ là việc sửa chữa ảnh hưởng đến cung cấp điện của cư dân, khiến người ta khó chịu, nhất là trong mùa hè nóng bức này.
Huyền Anh liếm môi khô, nói: “Ồ.”
Biểu cảm bình thường, không thấy khó chịu. Chỉ có ánh nắng chiếu vào làm cô như cây cỏ héo úa.
“Kỳ này thật gầy, da lại trắng nữa…” Khi mọi người đi rồi, Hà Vân Phi lại thở dài.
Chí Kiên nghe thấy tiếng động, quăng chiếc khăn bẩn sang một bên, có phần cáu kỉnh: “Gì mà mềm yếu thế?”
“Là Huyền Anh đó.” Hà Vân Phi nói, “Anh không thấy cô ấy trắng lắm sao?”
Khán Dương nắng to mà cô ấy không bị cháy nắng. Ra ngoài cũng không che ô, chắc chỉ có mỗi cô ấy. Người nhỏ nhắn gầy gò, nhìn thật muốn bắt nạt.
Chí Kiên nói: “Không biết nói thì cút đi.”
“Đừng thế, anh ơi, tôi chỉ đùa thôi.” Anh ta đã có bạn gái, làm sao còn để ý Huyền Anh, chỉ là nói lỡ lời, nhìn muốn bắt nạt nhưng thật ra là muốn bảo vệ.
Chí Kiên cười lạnh: “Bảo vệ gì? Tôi thấy trong đầu mày chỉ có phá hoại. Đừng ngồi đây nhai hạt dưa nữa, tôi không muốn dọn, đi thì tự quét sạch.”
Lần trước chuyện anh hút thuốc uống rượu trong nhà anh vẫn chưa tính sổ.
Hà Vân Phi vội nói xin lỗi.
---
“Nói với anh là anh, Anh Kiên, tôi sẽ quét sạch ngay.”
Nghĩ thầm hôm nay Chí Kiên thật sự nóng tính, không biết ai lại làm anh tức nữa.
Tám giờ tối quả nhiên mất điện.
Huyền Anh ở nhà bỗng tối sầm trước mắt, may mà vừa ra ngoài mua vài cây nến, quạt nhỏ vẫn quay nhưng không giảm được cái nóng ngột ngạt.
Cộng thêm mấy cây nến cháy tốn oxy thải ra CO2, cô cảm thấy nóng hơn.
Không chịu nổi sự bí bách trong nhà.
Huyền Anh ra ban công hóng gió.
Bên chân đặt đĩa nhang muỗi, cũng khá dễ chịu, nhưng khi nhìn sang ban công đối diện cũng có một đốm sáng đỏ.
Tim cô lại thắt lại.
Chí Kiên có lẽ đã ở đó khá lâu, quấn khăn tắm quanh eo, vòng eo săn chắc và cơ ngực rõ ràng, khi nhìn thấy Huyền Anh, anh cũng hơi giật mình.
Hai người không nói gì.
Huyền Anh chăm chú nhìn anh, Chí Kiên tắt điếu thuốc trong tay, “Tôi đi mặc áo đây…”