Mây lửa trải dài không ngừng, lan tới chân trời, vào mùa gặt lúa sớm, không khí thơm ngọt.
Đến nơi tập luyện thì không thấy ai.
Phúc hỏi Chí Kiên đâu?
Người ở đó nói Anh Kiên chưa về. Họ xuất phát từ quận Bình Thạnh lúc 4 giờ rưỡi, chạy một vòng đi về cũng phải hơn hai tiếng.
Huyền Anh lúc này mới biết Chí Kiên chơi parkour, mấy ngày nay có giải ở ngoài tỉnh, anh lẽ ra phải dẫn đội đi trước, nhưng không biết sao bị trễ, đến ngày cuối mới từ Khán Dương xuất phát.
Lúc 6 giờ 20 phút chiều, dáng người nhanh nhẹn của Chí Kiên cuối cùng xuất hiện trong các tòa nhà.
Rồi anh nhảy xuống từ một bức tường cao, tiếp đất chắc chắn, bóng đổ dài.
Người đàn ông mồ hôi ướt đẫm.
Tóc mái ướt sũng, anh đưa tay vuốt ra sau, lộ trán cao và đôi mắt sắc nét.
Vừa đứng vững, hơi thở còn gấp.
Ánh mắt quét một vòng.
Cuối cùng dừng lại ở Huyền Anh đang đứng sau đám người.
Chỉ một cái nhìn đó khiến cô cảm thấy, lời “được” cô đáp với Lành lúc trước là hoàn toàn đúng đắn.
Phúc tiến đến nói với anh: “Chẳng phải thi đấu xong rồi sao? Sao còn chạy nữa?”
Giải đấu ở Bình Thạnh đã kết thúc rồi. Hôm nay chỉ là mấy người trong câu lạc bộ chơi cho vui, lâu rồi chưa thi với Anh Kiên, muốn xem có phá được kỷ lục lần trước không.
Nên Chí Kiên nói đại: “Chân ngứa, tập chút.” Rồi hỏi: “Mấy người chọn được chỗ chưa?”
Phúc: “Chọn rồi, đang đợi anh.”
“Được, tôi đi tắm trước.”
Chí Kiên lau mồ hôi, Huyền Anh đứng yên tại chỗ.
Sân tập rất rộng, Phúc họ rõ là thường xuyên đến, quen biết với người ở đây, không cần Chí Kiên dẫn cũng có người tới nói chuyện.
Mọi người rất thân thiết, chỉ có cô đứng một mình, từ lúc Chí Kiên đi, cô cảm thấy hơi lạc lõng.
Hà Vân Phi vẫn leo trèo trên bức tường nghiêng, tóc xanh mới nhuộm, như con khỉ khoe với bạn gái: “Thấy tôi đẹp trai không?”
Rồi bị bạn gái mắng một câu “Đồ ngốc.”
Huyền Anh đứng bên cạnh cười theo.
Có một cô gái buộc tóc đuôi ngựa cao ngồi trên tường, thấy cô thì liếc một cái không mấy thiện cảm, ánh mắt cô ấy khiến nụ cười trên mặt Huyền Anh đông cứng.
Đang định nói gì thì điện thoại trong túi rung lên. Là Chí Kiên, chỉ có hai chữ:
“Qua đây.”
Huyền Anh cúi đầu, cắn môi.
Cô hỏi: “Tại sao em phải ‘qua đây’?”
Câu hỏi khéo léo.
---
Nếu là người khác, chắc chắn sẽ bị đáp lại: thích thì đến không thích thì thôi. Nhưng Chí Kiên chỉ ngừng một chút rồi nói: Tôi muốn em qua đây.
Anh Kiên: “Vậy, có thể qua đây không?”
Cô rất cảm động nhưng cũng hơi ngại, chậm rãi bước về phía chỗ Chí Kiên vừa rời đi.
Chí Kiên đang trong phòng thay đồ nam.
Anh đã cởi bộ đồ thể thao, chỉ còn mặc áo ba lỗ bên trong. Huyền Anh đỏ mặt đứng ở cửa, Chí Kiên nói: “Trong này không có ai.”
Cô nghĩ: Tôi biết, nên tôi mới không vào.
Nhưng Chí Kiên không để cô nghĩ vậy.
Anh bước tới, nhẹ nhàng kéo tay cô, rồi đóng cửa, khóa cửa, cuối cùng mới buông tay.
Chí Kiên nói: “Anh có hai câu hỏi muốn hỏi em.”
“Anh hỏi đi.”