Chí Kiên thay ga giường rồi bế cô về phòng ngủ, kéo rèm lại, trong phòng chỉ bật một đèn, không sáng lắm, nhưng không khí đầy dục vọng vẫn còn nồng nặc, Huyền Anh gần như vừa chạm giường đã sợ hãi.
“Anh Kiên, em không muốn nữa…” cô khóc nói.
Giọng khàn khàn.
Nhỏ đến mức không nghe rõ.
“Được rồi, không làm nữa.” Chí Kiên thương xót hôn lên mắt cô, rồi hỏi, “Có muốn ăn gì không?”
Huyền Anh lắc đầu, vừa uống nước xong, giờ không muốn ăn.
Chỉ muốn ngủ một giấc thật ngon.
Sáng hôm sau tỉnh dậy.
Chí Kiên không có ở đó, đầu óc Huyền Anh trống rỗng vài giây, nhìn rõ bố cục phòng mới nhận ra mình vẫn đang ngủ trong phòng của Chí Kiên.
Còn tối hôm qua…
Cô và anh đã ngủ cùng nhau.
Lật chăn lên, dưới người có cảm giác đau rách. Trên ngực, eo, và đùi cũng đầy dấu hôn.
Ngay cả mông cũng có cảm giác rõ ràng.
Đó là dấu tay anh.
Tay anh hôm qua xoa bóp mạnh đến mức chắc để lại nhiều vết ngón tay.
Trong lòng cô bỗng dưng có chút tủi thân.
Chưa kịp bộc phát, cửa ngoài bị mở, tiếng bước chân đến gần, Huyền Anh vội lật người, trùm mình trong chăn.
---
Máy điều hòa trong phòng đã tắt, cửa sổ mở ra, thời tiết có vẻ khá dễ chịu, gió mát thổi vào, làm dịu đi tâm trạng tốt đẹp.
Trên người Chí Kiên có mùi thơm dễ chịu.
Anh mở chăn lên, bàn tay ấm áp và khô ráo đặt lên trán cô, Huyền Anh vẫn còn nửa ngủ nửa tỉnh, chưa mở mắt, lông mi rung lên hai cái, rồi nghe thấy Chí Kiên nói ở gần đó: “Sốt đã hạ rồi, dậy ăn chút gì nhé?”
Cô định giả vờ ngủ tiếp.
“Ồ… mấy giờ rồi?”
Cổ họng còn hơi khô, giọng nói khàn khàn. Nhưng mắt cô rất ướt, đen láy sáng bóng, Chí Kiên nhìn thấy làm cổ họng anh ngứa ngáy.
Anh nói, đã năm giờ rồi.
Cô đã ngủ cả ngày.
Tối qua cô vật vã đến tận nửa đêm mới ngủ, đổi tư thế liên tục, gần như bị anh làm cho kiệt sức trên giường, tinh dịch làm tìnhc đặc không còn giọt nào sót lại, phun hết lên gốc đùi cô.
Cuối cùng còn vài giọt dính trên đầu ti cô.
Lúc đó Huyền Anh đã không còn tỉnh táo lắm, chỉ biết anh liên tục đâm vào ngực cô, ngực cô cũng bị làm đỏ lên, đó là vì âm đạo cô đã không thể chịu thêm được nữa.
Chưa bao giờ cô điên cuồng như vậy.
Nửa đêm về sau cô bị sốt, Chí Kiên chăm sóc rất lâu, cho uống thuốc hạ sốt, thi thoảng đo nhiệt độ, vừa mới hạ được.
Chí Kiên muốn nói, sau này không chịu được thì nói với anh.
Nhưng khi định nói thì nhớ ra tối qua Huyền Anh đã nói rồi, cô khóc mà cầu xin anh: “Anh Kiên, đừng nữa…”
Nhưng anh như thú vật không dừng lại, làm cô đến kiệt sức, cô chỉ biết ôm vai anh mà thở hổn hển, anh mới chịu dừng.
Mấy ngày nay Đạt không gặp được Huyền Anh.
Trước đó cô còn nói sẽ đến cắt tóc, thấy mái tóc hơi dài che mắt, nhờ Đạt sửa giúp.
Chiều hôm đó, Đạt ngồi trong tiệm của Tẩm Phục trò chuyện rảnh rỗi, ôm con mèo cam lớn của mình — đó là con mèo hoang bạn gái anh nhặt ngoài đường, nuôi mới nửa tháng mà đã béo tròn, nói: “Mấy ngày nay sao không thấy Huyền Anh đâu, cô ấy đang bận gì vậy?”
Tẩm Phục cũng không gặp.