“Không phải không muốn đi.” Huyền Anh cúi đầu chỉnh sửa bản thảo, nhẹ nhàng giải thích, “Chỉ còn nửa tháng nữa là khai giảng rồi, đi cũng không làm được mấy ngày, sau đó bài vở nhiều, em đợi kỳ nghỉ đông hè năm hai đại học rồi đi.”
Hơn nữa, cô đã hứa với quản lý quán sẽ làm đến khi khai giảng.
Nói mà không giữ lời thì không tốt.
Đêm đến, Chí Kiên tựa vào cửa kính ban công nhà cô.
Lần trước đến đã thấy cửa sổ này không chắc chắn lắm, muốn thay cho cô một cái, nhưng anh không vào được, Huyền Anh còn đóng cửa lại, nói muỗi sẽ bay vào cắn cô, nên Chí Kiên đành đứng ngoài cho muỗi hút máu, nhìn ánh đèn hoàng hôn chiếu lên bàn, những đường nét dưới tay cô vẽ tạo thành hình dáng đẹp mắt.
Là cú hay gấu trúc nhỉ?
Anh không nhìn rõ.
Huyền Anh che bản thảo lại, “Anh đang nhìn gì?”
“Anh trả tiền mời em vẽ phụ kiện, xem sao rồi?” Chí Kiên giơ tay gõ cửa kính, nói, “Mở cửa ra đi.”
Cô không mở.
Muỗi sẽ bay vào, điều hòa thì lạnh sẽ thoát ra.
Cô đã tắm xong, không muốn lại ra mồ hôi. Chí Kiên kiên nhẫn đợi, kẹp điếu thuốc giữa các ngón tay, rũ tàn rồi cho tay vào túi.
Huyền Anh nói rõ ràng có cửa mà sao anh không đi cửa đó, nhất định phải qua ban công.
Giờ khóa cửa ngoài, chịu thôi.
Chí Kiên cười, nhưng cũng chịu thua.
“Vậy anh cầu xin em nhé? Thả anh vào đi.” Chí Kiên tựa cửa sổ, cô chỉ nhìn thấy góc mặt anh, bàn tay đẹp cong khớp ngón gõ nhẹ lên kính, Huyền Anh hơi động lòng.
Cô chưa kịp nói thì anh thêm: “Muỗi cắn chết anh rồi.”
Cả cánh tay đầy vết muỗi cắn.
Huyền Anh thừa nhận cô chỉ muốn thử lòng anh, vì cô vừa xem qua bạn bè Chí Kiên trên mạng xã hội, thấy hôm đua xe có chị học sinh buộc tóc đuôi ngựa cao cũng đi, trên áo đồng phục có tên hình như là Trí.
Thực ra chuyện đó không liên quan gì đến Chí Kiên.
Trong câu lạc bộ có nhiều người, cô không phải lúc nào cũng theo sát anh, nhưng cô vẫn không vui.
Trực giác của phụ nữ vô lý vô cùng.
Trí không thích cô, cô cũng không thích Trí.
Dù là chị học cùng trường thì sao? Giờ nghĩ đến mấy người ở trường là cô thấy phiền.
Đây không phải ghen.
Huyền Anh nghĩ mình chưa đến mức ghen với Chí Kiên.
Khóa cửa ngoài để cho muỗi hút, thật không có lòng người. Nhưng vừa vào trong, Chí Kiên đã bế cô lên, ép cô vào cửa rồi hôn đến nỗi cô không thở nổi.
Huyền Anh vùng vẫy đẩy vai anh, “Ừm… Anh Kiên…”
“Làm gì vậy? Hả? Khóa anh ngoài cửa, có muốn bị phạt không?”
Bàn tay to nắm lấy mông cô.
Huyền Anh giải thích không phải.
Nhưng chút ghen nhỏ làm cô không thể như người khác, trở thành cái bóng theo sát anh. Chí Kiên chỉ là tình cờ giống cô, mỗi người đều độc lập trưởng thành, cô không đi, anh có bỏ không?
Mà sự bất mãn và mâu thuẫn nhận muộn này cũng đến quá trễ.
“Vậy sao thế?” Chí Kiên véo cằm hỏi.
Mấy ngày nay anh bận? Không để ý cô?
Cũng không nên vậy.
Mấy ngày trước anh còn giúp cô trông con, cô còn vui vẻ ăn thêm hai bát cơm, má tròn lên, sờ đùi cô cũng mềm hơn nhiều.
Chí Kiên rất có thành tựu.