Chỗ đó kích thước lớn, thường khiến cô đau đớn đến chết đi sống lại. Trước đó anh đã làm cô hai lần, nhưng giờ chạm vào vẫn không thể nhịn nuốt nước miếng.
Sao có thể to đến vậy.
---
Cứng ngắc và nóng bỏng, tay nhỏ đặt lên xoa nhẹ hai lần, Chí Kiên thở hổn hển vì sung sướng, thì thầm gọi cô là em yêu bên tai.
Dịch tiền liệt tràn ra làm ướt lòng bàn tay cô.
Không biết vì sao, cô bỗng muốn khóc, ôm chặt anh rên: “Anh Kiên.”
Chí Kiên đáp lại: “Sao vậy?”
Anh hỏi cô có khó chịu hay không muốn làm nữa không. Huyền Anh lắc đầu, cảm thấy chuyện này thật không thực, cô có thể sở hữu một Chí Kiên hoàn chỉnh như vậy.
Không biết thời gian sẽ kéo dài bao lâu.
Chỉ biết nếu cô nghĩ đến tương lai, bỗng cảm thấy trống rỗng, muốn được lấp đầy bởi những nụ hôn của anh.
“Tay ướt rồi.” Cô chỉ biết cau mày nói, không vui, “Dính dính khó chịu.”
Vô tình thể hiện chút yếu đuối.
Chí Kiên cười nhẹ hôn cô, hơi mạnh như đang phạt cô.
Cười khẽ: “Em sờ thì côn thịt nó đương nhiên ướt rồi.”
“Muốn ăn em.” Anh lại nói nhỏ, “Chỗ kia cũng ướt thế này, không nhét đầy sao được?”
Ngón tay anh luồn vào vài lần, cô ngứa ngáy, đẩy anh ra.
Đến lúc sau vẫn chưa bật đèn, anh mò mẫm tháo bao, đè cô ngồi lên, hơi sâu, nhưng côn thịt bị kẹp chặt, cô chỉ làm vài nhát mà đã ra rất nhiều dịch.
Ngã vào lòng anh, Huyền Anh nghe tiếng thở nặng nề của anh bên tai, Chí Kiên khéo léo đặt tay lên ngực cô, bóp nhẹ trong lòng bàn tay, cô không nhịn được đặt tay mình lên nữa.
Nhìn như cô cũng đang sờ ngực mình.
“Thật sự thích vậy sao?” Anh hỏi.
Huyền Anh bị đâm đến mức không nói được câu nào trọn vẹn.
Hai chân cô mở rộng, tạo thành hình chữ M, côn thịt to đâm vào khe âm đạo phát ra tiếng nước “phịch phịch”.
Hai bìu căng phồng.
Huyền Anh không thể cử động, chỉ chịu đựng sức đâm lên của anh.
Khoái cảm đóng đinh cô trong màn đêm.
“Ừ... ah ah... sướng quá... Anh Kiên... ừm đâm thêm chút nữa...” Đầu tựa lên vai anh, cơ ngực anh áp vào rất thoải mái, cảm giác an toàn tăng lên gấp bội.
Huyền Anh rên rỉ, thở gấp, muốn anh đâm thêm nhiều hơn.
Tư thế quấn quýt này quá phóng túng và mơ hồ. Nếu bật đèn, cô sẽ thấy bóng phản chiếu trên trần nhà, người đàn ông dưới kia đang làm cô khô ráo thế nào, môi bé bị xé toang, côn thịt gân guốc luồn sâu vào đường mật ngọt.
Gắn bó thân mật như một thể thống nhất.
Cô thậm chí cảm nhận được đầu côn thịt lớn nghiền nát cô ra sao.
Huyền Anh không ngừng thở hổn hển, nói: “Rất thích anh.”
Chí Kiên lại nghiêm túc.
“Thích anh cái gì?” Ngón tay vuốt ve âm vật lộ ra, cô kích thích hét “đừng.”
Anh dẫn tay cô chạm vào chỗ tiếp xúc giữa hai cơ thể. Tiếng thở dồn dập hòa cùng nụ hôn lên cổ cô, anh làm mạnh, tiếng vỗ đập dâm đãng như xuyên thủng cả bức tường.
Huyền Anh khóc rơi vào lòng anh.
Phần dưới vẫn run rẩy, khoái cảm mất kiểm soát vẫn tiếp diễn. Chí Kiên làm cô nhiều chục nhát không buông, tiếp tục đâm nghiêng, cô nắm chặt ga giường, nghe anh hỏi: “Em thích anh hay thích côn thịt anh làm em khô ráo vậy?”
Cô gần như bị anh làm chết ngất.