⬅ Trước Tiếp ➡
Người vừa rồi là Hoàng Bảo, không cần hỏi cũng biết, khi Huyền Anh nói là lớp trưởng học kỳ của họ, Chí Kiên biết người thân cận nhất với cô năm nay chính là anh ta, lúc nào cũng ngồi sau cô trong lớp.
Kỳ nghỉ Quốc khánh còn không về nhà.
Lại còn mượn cớ bận công tác tuyên truyền hội sinh viên để ở lại phòng vẽ làm thêm cùng cô.
Chí Kiên vào rửa tay hơn mười mấy phút vẫn chưa ra.
Huyền Anh định gọi điện cho anh, nhưng sau nhớ ra điện thoại anh đang ở mình, đành đứng ngoài đợi.
Khi anh ra, ánh sáng bên ngoài đã bắt đầu giảm dần.
Tóc anh ướt đẫm mồ hôi khi chơi bóng, anh vuốt tóc, lộ trán láng mịn, mặt rửa sạch nên môi đỏ hồng, mi cũng còn ướt.
Chí Kiên hỏi cô có đợi lâu không. Huyền Anh gật đầu, “Có hơi lâu.”
Cô vốn không thích giả vờ, cũng không nói câu khách sáo nhẹ nhàng nào.
Chí Kiên cười mỉm: “Muốn rủ anh đi đâu?”
Bình thường không thấy cô chủ động.
Dù có chủ động thì cũng chỉ là trên giường nhiệt tình đáp lại, chỉ những lúc thế này anh mới cảm thấy cô yêu anh thật sự.
“Muốn uống trà sữa không?” Huyền Anh nói, “Mời anh uống trà sữa, tiện thể ăn cơm luôn.”
Cô chưa có kinh nghiệm, không biết có được gọi là hẹn hò không.
Gần đây Lan đã thanh toán hết tiền công quanh các bức tranh cho cô.
Cộng cả tiền đặt cọc, tổng cộng được 10.500 USD. Nhiều hơn hai tháng làm ở quán trà sữa.
Việc này cô phải cảm ơn anh.
Nếu không có việc làm thêm do Chí Kiên giới thiệu, cô không biết còn cứng rắn được với gia đình bao lâu. Bố cô thấy cô không nghe điện thoại còn nói dịp Trung thu sẽ đến đánh cô.
Đàn ông trung niên bước vào tuổi mãn kinh cũng rất cáu kỉnh.
Cô thở dài thầm, nghĩ có lẽ nên đổi chỗ ở khác.
Chí Kiên không phản đối, hai người đi ra ngoài trường.
Trên đường đi anh có nghĩ đến việc nắm tay cô.
Nhưng lần nào cũng nhịn.
Đến nhà hàng, Huyền Anh quét mã gọi món, nói cô mời. Chí Kiên cũng không khách sáo, gọi hai món đặc sản ở đây rồi đặt điện thoại lên bàn, bên ngoài cửa sổ là cảnh đêm mờ ảo, thấy cô khá biết chọn chỗ.
Chi phí không cao nhưng môi trường rất tốt.
Trang nhã, yên tĩnh, trang trí cũng rất có không khí, khiến người ta cảm thấy không thổi kèn saxophone ở đây thật là lãng phí.
---
Vừa đặt xong món, Huyền Anh nói: “Em ra ngoài nhận điện thoại một chút.”
Hành lang thi thoảng có người qua lại, cô đi vào nhà vệ sinh. Nơi đây yên tĩnh, ít người, cách phòng riêng một hành lang dài.
Cô vặn vòi nước rửa tay, nghe Hoàng Bảo bên kia điện thoại nói: “Huyền Anh, bức tranh của em xong chưa?”
Là bài tập sáng tạo hình khối của giáo viên.
Huyền Anh nói: “Xong rồi.”
“Ừ, thế này, thầy Triệu bảo anh thu thêm bài thực hành thầy giao trước đó, muốn nếu tranh em xong rồi thì anh sẽ giúp em nộp luôn. Để trong phòng vẽ hay đâu?”
Đồ quan trọng thế này Huyền Anh thường không để trong phòng vẽ.
Nhưng cô cũng không thể mang về ký túc xá, chỉ nói khóa trong tủ phòng vẽ, nếu cần sẽ lấy chìa khóa mở.

⬅ Trước Tiếp ➡