Yêu một người có thể dốc hết tất cả, không mong hồi đáp, nhưng khi không được yêu thương, lại tự hỏi tại sao? Anh không phải là vật vô tri vô giác.
Nhưng nếu trong quá trình đó lộ ra chút cơn giận, khiến cô cau mày không vui, thấy cô cũng sẽ hoảng loạn, Chí Kiên lại thấy mình thật đáng chết.
Rõ ràng anh là người hiểu cảm giác này nhất.
Anh từng trải qua, sao còn bắt cô chịu?
Yêu mà biến thành tra tấn lẫn nhau thì không còn là yêu nữa.
Chí Kiên từ từ xua tan những cảm xúc đó, hỏi cô sao không nói gì với anh.
“Chuyển nhà không phải chuyện lớn, em nói với anh, anh sẽ không giận, cũng không nghĩ em bỏ rơi anh, nhưng em im lặng, luôn đặt anh sau cùng. Lúc này, Huyền Anh, em nghĩ anh sẽ nghĩ gì?”
Chưa đợi cô trả lời, Chí Kiên nói: “Anh sẽ buồn, thất vọng, cảm thấy em chẳng quan tâm anh chút nào. Những cảm xúc tiêu cực đó sẽ dần làm phai nhạt tình yêu anh dành cho em, có thể em thực sự không để ý, nghĩ yêu hay không cũng chẳng sao, nhưng nếu giờ anh hỏi em nghiêm túc, em thật sự không yêu anh chút nào sao? Em sẽ trả lời thế nào?”
Dù thế nào, anh cũng sẽ xuống giường rồi kéo cô lại. Cô mở bàn tay anh, vuốt ve các đường chỉ tay, như muốn hiểu hết cuộc đời anh, từ nay em trong anh, anh trong em.
Sự quấn quýt này không dành cho người lạ.
Họ là những linh hồn phù hợp nhất để yêu nhau.
Lời anh nói chạm thẳng tim cô, khiến cô khó nói nên lời, cảm giác áp lực không giống như ngột ngạt do cha cô gây ra, mà như thể ai đó bóc sạch con người thật của cô, phơi bày trần trụi trước mặt anh.
Nhưng anh không cười nhạo, không sỉ nhục, cũng không khinh thường, chỉ nhìn cô thẳng vào mắt như một người có thể trò chuyện, trao gửi lòng mình.
Huyền Anh nói: “Em chỉ... sợ, em không ghét anh.”
Ngược lại, chỉ là quá lo lắng, sợ tranh cãi trong quá trình hòa hợp, cũng sợ sau này kế hoạch không đồng nhất rồi chia tay.
Vậy thì cứ nắm lấy hiện tại là được.
Cô không mạnh mẽ như anh nói.
Về chuyện chuyển nhà, cô cũng không nghĩ nhiều, chỉ là tính cô nhạt nhẽo, quen độc lập, không thích phiền người khác cũng không muốn người khác phiền mình, nên chỉ nói với Đạt.
Chí Kiên nghe vậy chỉ thốt lên một tiếng. Anh véo cằm cô cười: “Vậy sao? Bây giờ cũng không muốn phiền anh à?”
“... Vẫn muốn.” Cô nói, giọng hơi ngượng.
Cô không muốn nghe theo sắp xếp của cha, tự tìm chỗ ở mới, giận dỗi không lấy tiền anh, đồ đạc nhiều không thuê chuyển nhà cũng không xong.
“Vậy anh có giúp em chuyển không?” Huyền Anh hỏi nhỏ.
Lần trước cô tự chuyển mất ba bốn ngày.
Chí Kiên nói tùy tình hình.
Anh bây giờ mệt, muốn ngủ. Huyền Anh giận dỗi đè lên người anh, “Anh Kiên...”
“Hôn anh đi, anh sẽ giúp em chuyển.”
Chí Kiên nhắm mắt, cô phồng má, cuối cùng vẫn dính dính áp vào khóe môi anh mơn trớn.
Cái đó gọi là hôn sao? Rõ ràng là nũng nịu.
---
Chí Kiên giả bộ bị lừa, nắm gáy cô hôn mạnh, lưỡi anh ngang ngược mở miệng cô ra, ướt át trơn tru, đầy hơi thở anh.
“Nếu yêu khiến em cảm thấy bị kiểm soát, thì đó không phải điều anh muốn.” Anh bất ngờ nói nhỏ.