⬅ Trước Tiếp ➡
Edit Chiêu
“Hừ, ưm…” Người đàn ông phát ra tiếng rên thoải mái, mệt mỏi suốt cả ngày tan biến hết trong giờ phút này.
Có tiếng nhả ra nuốt vào chùn chụt, chiếc lưỡi linh hoạt quấn quanh gân xanh đang nảy lên, cổ họng nhỏ hẹp nuốt toàn bộ đầu nấm, cảm giác khó thở khiến trước mắt cô xuất hiện ảo giác chớp sáng, như đặt mình giữa vũ trụ muôn màu, đôi mắt mơ màng dưới ánh đèn, gợi cảm và ngây thơ giao thoa với nhaụ
Cô khát quá, không có nước, chỉ có anh.
Chiếc lưỡi chui vào lỗ chuông, cứ mải mê len lỏi, cảm giác đau đớn như kim châm ập đến ngũ cảm của người đàn ông, cô là yêu tinh ăn thịt người, cô muốn mạng của anh.
Đâu có chuyện dễ dàng như vậy.
Người đàn ông bóp hàm dưới của cô, hung hăng đâm vào, hàm răng va phải cán, máu chầm chậm rịn ra, trông vô cùng đáng sợ.
Một giây cuối cùng trước khi mất đi lý trí, anh bứt ra, để trước bím nhỏ non nớt hồng hào, phun ra tất cả của mình.
Cô gái hơi bực bội, cuối cùng, cô vẫn không có gì để giải khát.
“Khát.” Cô rất ít khi mở miệng cầu xin cái gì, vì xin chưa chắc sẽ được.
Người đàn ông đeo mặt nạ không thể nhìn ra biểu cảm, có lẽ xuất tinh nên thấy nhẹ nhàng, cũng có lẽ tâm tình thật sự tốt, anh xoay người lấy chai rượu phía sau, khui ra, rưới lên người cô.
Cô gái tham lam vươn lưỡi tiếp lấy chất lỏng đỏ tươi đang chảy xuống, thuần hậu say lòng người.
Cô quá mị hoặc, câu dẫn rất hồn nhiên, người đàn ông nhịn xúc động muốn hôn cô, ngón tay nhéo chiếc lưỡi mềm mại, kéo ra vô độ.
Anh muốn huỷ hoại cô, để cho cô biết được hậu quả mà cô không thể gánh vác nổi.
Giây tiếp theo, anh cởi dây thừng ra.
Cô gái biết, hôm nay, ắt hẳn cô sẽ có được anh. Điều này khiến cô hưng phấn đến mức cả cơ thể đều kêu gào, cuối cùng cũng đến.
Chai rượu vang đỏ thăm dò mật huyệt trước tiên, cổ chai nho nhỏ đổ rượu vào.
Tiếng pha lê và kim loại va chạm với nhau, ma sát tạo nên thứ âm thanh nổi da gà.
Cả người cô đều say, không thể phân biệt được khoáı cảm, cao trào và mong chờ, vừa mơ màng vừa hồi hộp.
Cô không thể nói muốn, nói ra anh sẽ không cho.
Cô cũng không dám nói không cần, vì cô thật sự rất khao khát.
Linh hồn mâu thuẫn, cùng với cơ thể muốn gì làm nấy, vô số chất lỏng chảy vào trong, cuồn cuộn không ngừng, đến chết mới thôi.
Hết chai vang đỏ, anh ném cái chai đi, mảnh thuỷ tinh vỡ toang, văng ra khắp nơi, không khí tràn ngập hương vị gần như mùi máụ
Chiếm đầy tất cả giác quan, còn có cả hơi thở mê hoặc của cô.
Người đàn ông chờ đợi câu trả lời, mức độ nguy hiểm đạt đến đỉnh, hình như, tối nay anh chịu đi vào.
“Em muốn nhìn anh.” Giọng nói kỳ ảo uyển chuyển của cô gái hơi dồn dập.
Lần này, là cô muốn, một hai phải có được.
Người đàn ông không nhúc nhích, không hề di chuyển mảy may, giữ nguyên trạng thái.
“Mặt anh, em muốn xem mặt anh.” Cô gấp gáp, giọng nói có phần hoảng loạn.
Cô phải nắm chắc, liệu mình thực sự có được anh hay không, điều này rất quan trọng, vô cùng quan trọng.
Đôi mắt dưới mặt nạ như có thể nhìn thấu lòng người, sự bướng bỉnh của cô bị anh bắt được, người đàn ông đưa tay lên, cởi bỏ lớp ngụy trang hắc ám, để lộ dung nhan lạnh băng.
Cô gái an tâm rồi, cô cười thật lộng lẫy, thở phào nhẹ nhõm một hơi, là đáp án mà cô muốn.
Đôi chân tự giác mở ra mấy độ, giọng nói ngọt ngào của cô vang lên, không hề có do dự, chỉ có sự chắc chắn.
“Làm em đi, anh trai.” Cô thật sự là yêu tinh.
Cấm kỵ trí mạng, anh nên dừng lại, nhưng cơ thể không cho phép.
Sợi dây trong đầu Diêu Cẩn Trung đứt phăng, điệu nhạc tan vỡ, hoàn toàn là vì cô.
Khoảnh khắc dương vật với kích cỡ khổng lồ đâm vào tàn nhẫn, cơn đau đớn còn chưa kịp đạt đỉnh, khung cảnh bỗng nhiên bị màu trắng bao phủ, thượng đế gõ cửa.
Cốc cốc cốc. Thật sự là tiếng gõ cửa.
Chậc… lại là một ngày bị phá hoại.
Diêu Lam Lam mở mắt ra, nhìn trần nhà quen thuộc lâu thật lâu vẫn chưa thể hoàn hồn.
Chỉ chút nữa thôi là thành công rồi.
Giấc mơ này, chân thật đến mức khiến cô nhung nhớ.
Tiếng gõ cửa vẫn còn tiếp tục, năm phút rồi nhỉ, hay là mười phút?
Cô thay đồ ngủ, vác cái đầu bù xù, tức tối mở cửa ra.
Cô muốn xem là tên khốn nào quấy nhiễu chuyện tốt của mình.
Bác quản gia cung kính đứng ngoài cửa, giơ điện thoại trong tay, tư thế đàng hoàng.
“Tiểu thư, điện thoại của thiếu gia.”
Đ t mẹ anh, Diêu Lam Lam thầm mắng tục một câu, sau đó nghĩ lại, không đúng, mẹ anh cũng là mẹ cô.
F ck you Cô sửa lại câu chửi, thoải mái hơn nhiều, như thực sự mắng trước mặt người ta.
Nhận lấy điện thoại trong tay quản gia, Diêu Lam Lam trực tiếp nhấn ngắt máy, động tác như nước chảy mây trôi, không hề có một giây chần chờ.
Đến giờ, cô mới thật sự khoan khoái, cơn giận vì mới thức giấc bớt đi một nửa.
Quay lại phòng, cô lôi mấy quyển truyện tình yêu dạy SM ra, xét bìa thành mảnh vụn, ném toàn bộ vào sọt rác.
Mẹ nó, toàn là mấy thứ vô dụng. Cô đã thử vô số cách, tất cả đều không có tác dụng.
Cô không thể ngủ với anh, ngay cả trong mơ cũng không được.
Bởi vì, thượng đế không cho phép.
Chiêu Lịch đăng là 2 ngày 1 chương, nếu được mọi người ủng hộ nhiều như được đề cử chẳng hạn, năn nỉ lun á , tui cô đơn lắm huhu T.T thì tui sẽ ra chương nhanh hơn nhé. Cảm ơn các bạn vì đã đọc truyện tui edit
⬅ Trước Tiếp ➡