Chương 14
Ngay sau đó, côn th t của người đàn ông lại một lần rút ra đến miệng huyệt, rồi một lần hung hăng đâm mạnh vào trong. Lặp đi lặp lại nhiều lần như vậy, người đàn ông lại thay đổi động tác, bắt đầu chống đỡ ở miệng huyệt, mãnh liệt rút ra cắm vào.
"Hmm A Đừng... Quá nhanh... A "
Âm thanh bốp bốp kịch liệt bắt đầu vang lên khắp phòng. Miệng huyệt của Đào Nhuyễn chống đỡ mấy đợt xỏ xuyên. Tốc độ của người đàn ông không những chậm lại mà càng lúc càng sâu, càng nhanh hơn.
"Hưm Đừng... A "
Không biết bị đâm vào nơi nào, tiếng rên của Đào Nhuyễn bỗng chốc bật lên, côn th t của người đàn ông bị kẹp chặt suýt nữa bị xoắn đến phóng ra.
"A... Đây chính là điểm mẫn cảm của bảo bối sao?" Người đàn ông lại ở nơi đó đỉnh đỉnh.
"A "
Đào Nhuyễn thở gấp.
"Xem ra là chỗ này." Người đàn ông cười khẽ. Anh đè đôi chân mềm mại của Đào Nhuyễn xếp thành hình chữ M, miệng huyệt vừa vặn hướng về phía trần nhà.
"Anh muốn làm cái điểm mẫn cảm này."
dương v t vừa rút ra lại bị chọc vào một đoạn lớn, đâm thẳng vào nhụy hoa của Đào Nhuyễn. Đào Nhuyễn bị sự vui sướng tột độ kích thích, thất thanh rên rỉ. Sau nhiều lần người đàn đâm chọc, cô liền vặn chặt huyệt động run rẩy cao trào.
Đây là lần đầu tiên cô bị dương v t của một người đàn ông làm đến cao trào.
Lời editor
Chương này ngắn bất ngờ nha mọi người, nhưng dịch cũng mệt không kém mấy chương khác . Thôi thì bù thêm một chương cho mọi người.
Đào Nhuyễn không biết phải diễn tả cảm giác kỳ lạ đó như thế nào.
Huyệt nhỏ bị làm đến cao trào khiến đầu óc cô trống rỗng. Khoái cảm kéo đến mãnh liệt và lâu dài, khiến ý thức của cô trở nên mờ mịt và mất nhận thức với thế giới xung quanh.
Khi mở mắt ra một lần nữa, Đào Nhuyễn đã trở về phòng ngủ.
Nhìn màn giường và trần nhà quen thuộc, cô cảm nhận được mồ hôi ướt đẫm trên người và dòng chảy nóng bỏng ở bên dưới. Đào Nhuyễn ngây ra mấy phút, mũi liền chua xót lên, không nhịn được khóc.
Cô không muốn bị khuất phục chút nào. Biết rõ người đó rất biến thái, nhưng thân thể cô lại bất giác trầm luân.
Thậm chí còn nhiều lần cao trào.
Âm báo tin nhắn vang lên. Đào Nhuyễn mở ra, thấy tin nhắn do người đàn ông gửi đến.
"Bé hư, làm sao lại tỉnh nhanh như vậy, anh còn chưa bắn ra mà."
Đào Nhuyễn sụt sịt, ngón tay buông thõng trên màn hình. Cô không biết trả lời lại người đàn ông như thế nào.
Ngay lúc này, WeChat lại hiện lên thông báo yêu cầu kết bạn.
Ảnh đại diện là ảnh thẻ sinh viên của cô, tên đăng nhập là "Em thật đáng yêụ"
Đào Nhuyễn liền đoán ra được người này là ai.
Cô do dự một lúc nhưng vẫn bấm đồng ý.
Sau đó, người đàn ông gửi cho cô lời mời tham gia cuộc gọi video.
Đào Nhuyễn lập tức ngồi thẳng lưng, lấy mu bàn tay lau đi những giọt nước mắt.
Tại sao lại gọi video cho cô?
Không lẽ là muốn ngửa bài với cô?
Nghĩ đến nốt ruồi màu nhạt mà cô nhìn thấy hôm qua, nghĩ đến những chi tiết trên thân thể tương tự với Cố Chi Châu, Đào Nhuyễn đeo tai nghe rồi bấm chấp nhận cuộc gọi.
Cô muốn xem thử đối phương có phải Cố Chi Châu hay không.
Là do cô suy diễn lung tung, hay thật sự là Cố Chi Châu giở trò đồi bại với cô?
Video được kết nối.
Nhưng lại không có khuôn mặt của người đàn ông nào cả mà thay vào đó là một khu rừng đen rậm rạp và một dương v t lớn cương cứng màu đỏ.
Đào Nhuyễn sợ đến mức muốn cúp video ngay lập tức, nhưng giọng nói từ phía bên kia lại vang lên.
"Không được cúp máy, nhìn kỹ anh."