⬅ Trước Tiếp ➡

Hai người ngồi cách nhau một lối đi nhỏ. Cố Chi Châu tay dài chân dài, người còn không rời khỏi ghế vẫn có thể duỗi tay lấy điện thoại của cô một cách dễ dàng.
Đào Nhuyễn ngơ ngác nhìn anh.
Cố Chi Châu khẽ cười. Anh rút điện thoại ra, xoay ngược một cái rồi đặt trở lại tay của Đào Nhuyễn.
"Em cầm ngược rồi."
Lời nói của Cố Chi Châu nhẹ nhàng và bình thường đến mức khiến mặt của Đào Nhuyễn đỏ bừng lên.
Cô lại muốn tìm một cái lỗ tiếp tục chui xuống.
Lúc này, Cố Chi Châu lại lên tiếng giải vây cho cô "Sáng nay em đã ăn chưa? Đói bụng quá đợi không được nên mới nhìn anh mãi vậy hả?"
Đào Nhuyễn gật đầu, rồi lại lắc đầụ
Cố Chi Châu cười cười "Vậy là ăn rồi hay là chưa ăn?"
Đào Nhuyễn nhỏ giọng nói "Em ăn rồi..."
Đây là cô vừa phủ nhận ý kiến cô nhìn Cố Chi Châu vì thấy đói?
Đào Nhuyễn thật sự là quá xấu hổ nhưng vẫn không nỡ rời đi. Cô cắn môi đổi chủ đề "Vậy học trưởng bây giờ định làm gì ạ?"
Cố Chi Châu vừa làm vừa trả lời "Bảo vệ luận án."
Đào Nhuyễn phản ứng lại "Vậy học trưởng sắp tốt nghiệp rồi đúng không ạ?"
Cố Chi Châu "Ừm."
Đào Nhuyễn "Vậy thì chắc là gần đây học trưởng khá bận nhỉ?"
Cố Chi Châu "Rất bận."
Đào Nhuyễn nhìn con người màu lam trong mắt Cố Chi Châu, lại nhìn những ngón tay bận rộn của anh, bắt đầu nghi ngờ.
Cố Chi Châu bận như vậy, anh không thể có thời gian sắp xếp cạm bẫy, tốn nhiều công sức chỉ để làm cô trong giấc mơ, phải không?
Đào Nhuyễn nghĩ ngợi lung tung, nói "Vậy học trưởng, anh cứ làm việc tiếp đi ạ. Em không làm phiền anh nữa."
"Chờ tôi năm phút nữa."
"Vâng."
Năm phút sau, quả nhiên Cố Chi Châu đã làm xong công việc, còn thu dọn đồ đạc rồi sắp xếp trật tự lại.
"Đi thôi."
Đào Nhuyễn ngoan ngoãn đi theo anh.
Trên đường đi, Cố Chi Châu mua cho cô một ly sữa tươi nóng, nói là để bổ sung lượng đường. Đào Nhuyễn ngây người nhận lấy, vẻ mặt đờ đẫn.
"Tôi sợ em buổi sáng ăn ít thôi."
Đào Nhuyễn xúc động với cử chỉ ngọt ngào của anh, lễ phép trả lời "Cảm ơn học trưởng."
"Thử xem có ngọt không?"
Đào Nhuyễn ngoan ngoãn ngậm ống hút uống một ngụm. Sợ trên môi dính sữa, cô vươn đầu lưỡi nhỏ hồng mềm mại ra liếm môi.
Đào Nhuyễn làm mọi hành động đều trong vô thức. Sau khi uống xong, cô nghiêm mặt nhìn Cố Chi Châu "Ngọt ạ."
Cô ngước mắt lên nhìn quá chậm, bỏ lỡ khoảng ánh mắt Cố Chi Châu tối sầm đi.
"Đi thôi." Cố Chi Châu nói.
"Dạ."
Có điều cả hai không đi ăn trưa mà Cố Chi Châu đưa cô đi đến rạp chiếu phim.
Đào Nhuyễn khó hiểu, anh liền đưa cô xem đồng hồ.
Mới 9 rưỡi sáng, đúng là có hơi sớm để ăn trưa.
Đào Nhuyễn cùng Cố Chi Châu xem phim, là một bộ phim điện ảnh lãng mạn. Khi nhìn cảnh hôn lớn hiện giữa màn ảnh rộng, Đào Nhuyễn đỏ mặt. Cô không thể không nhìn Cố Chi Châu, anh lại quay người lại nhìn cô "Sao vậy?"
Giọng nói trầm trầm, rất giống người đêm cô cùng cô làm tình. Đào Nhuyễn bất giác lắc đầu, kẹp chặt lại hai chân.
Cố Chi Châu cười một cái.
Sau khi xem phim, Cố Chi Châu đưa cô đi ăn lẩụ Đồ ăn đều là Cố Chi Châu gọi, nhưng trùng hợp đều là món cô thích. Cuối cùng lại là anh thanh toán bữa ăn.
Chính vì như vậy, Đào Nhuyễn muốn mời anh thêm một buổi tối, nhưng cuối cùng vẫn là Cố Chi Châu mời cô ăn.
Đào Nhuyễn hối hận không thôi. Đáng lẽ lúc tính tiền, cô phải giành với anh thanh toán.
Cố Chi Châu giống như có phép thuật trên người, đứng ở trước mặt anh sẽ bị anh thao túng một cách vô thức.
Đào Nhuyễn đột nhiên ngộ ra, bản thân mình chính là bị Cố Chi Châu dắt mũi đi.


⬅ Trước Tiếp ➡