Chương 3
Đào Nhuyễn tính ra vẫn chỉ là một cô bé con, giờ lại bị bắt cóc không hiểu nguyên nhân, lại bị ức hiếp làm nhục như thế này, cô không thể chịu được mà bật khóc lên "Làm ơn thả tôi ra, xin anh, anh muốn thứ gì tôi cũng có thể cho anh..."
Người đàn ông lạ mặt kia cười khẽ, vùi ngón tay của mình vào huyệt nhỏ của Đào Nhuyễn móc một cái.
Đào Nhuyễn lập tức ngâm lên "A "
Cô thật sự không thể tin được đây là âm thanh mà bản thân mình kêu ra.
"Cục cưng, trước đây chưa có người đàn ông nào nói với em, ở trên giường khóc lóc nói ra loại lời này, chỉ làm hứng thú tình dục của người khác càng mạnh mẽ hơn thôi sao?"
"Đừng làm như thế..." Đào Nhuyễn cố cắn môi, muốn ngăn chặn cảm giác vui sướng từ bên dưới, cản bản thân mình rên lên "Cưỡng gian... cưỡng gian chính là phạm pháp..."
Người đàn ông dùng hai ngón tay mở huyệt nhỏ của cô ra, hướng về nơi phấn nộn ướt át kia hít một hơi, cười lên một tiếng.
Hắn nói "Nhuyễn Nhuyễn sao có thể đáng yêu như vậy chứ?"
Nói xong, người đàn ông liền kéo khóa, đem cự vật to lớn nóng bỏng kia để ở miệng huyệt ướt dầm dề của Đào Nhuyễn.
"Không, không được..."
Đào Nhuyễn còn chưa kịp kháng cự, phản ứng không kịp, côn th t kia liền hướng vào trong mà thọc, toàn thân cây cứ thế đâm vào.
Đào Nhuyễn ngay tức khắc đau đến nước mắt trào ra, cả người không nói đến nửa câụ
Cô bị một người lạ mặt cướp đi.
Trinh tiết cứ như vậy mà mất.
"Nhuyễn Nhuyễn quả nhiên quá chặt, cứ non nớt ép cắn dương v t lớn của anh mà không buông chứ."
"Đaụ.."
"Đều đã chảy máu, tất nhiên sẽ đaụ" Người đàn ông không biết phải làm như thế nào, cởi còng tay của cô ra, sau đó đem cô ôm vào lòng, vừa đâm chọc vừa nói bên tai "Nhưng mà chỉ có đau mới khiến em nhớ đến anh được."
Vừa nói xong, gậy th t lại hung hăng đâm mạnh vào.
Đào Nhuyễn không biết đêm đó anh ta đến bằng cách nào. Người đàn ông này không hề thương xót cô. Ngoại trừ chút vui sướng khi anh ta liếm huyệt lúc ban đầu, thời gian còn lại chỉ toàn là đau đớn.
Thân thể dường như đã bị thứ hung khí cùn to lớn đục đi đục lại nhiều lần, cảm giác đau đớn cứ đua nhau đến, triền miên không ngừng.
Lúc kết thúc, người đàn ông còn bắn hết tinh dịch vào hoa huy t của cô, đối với cô nói "Như thế này thì Nhuyễn Nhuyễn sẽ không thể quên anh."
"Đừng..."
...
Sáng hôm sau, Đào Nhuyễn khóc tỉnh dậy.
Mở mắt ra nhìn vào ký túc xá và bạn cùng phòng quen thuộc, Đào Nhuyễn rơi vào trạng thái hoảng hốt và ngỡ ngàng, mất một lúc mới có thể hoàn hồn về.
Chuyện này làm sao có thể chứ?
Không phải cô đã bị bắt cóc rồi cưỡng gian sao?
Không lẽ người đó còn đưa cô trở lại ký túc xá?
Không đúng...
Ký túc xá của bọn cô khóa cửa vào lúc 12 giờ đêm, được quản lý rất nghiêm, người đó làm sao có thể vừa bắt cô đi vừa đưa cô về dễ dàng như vậy được?
Nhưng cảnh tượng và trải nghiệm đêm qua vẫn còn quá rõ ràng. Cô vẫn nhớ từng chi tiết, nhớ sâu sắc cảm giác đau đớn khi bị dương v t của người kia cắm vào...
Đúng rồi.
Bên dưới cơ thể.
Đào Nhuyễn vội vàng rời giường đi vào phòng tắm, dùng gương nhỏ quan sát phần dưới của mình.
Ướt đẫm.
Nhưng lại không có cảm giác đau đớn khi bị đâm thọc, lại không có tinh dịch của đàn ông.
Đây là thể loại gì?
Lẽ nào đêm qua đều chỉ là giấc mơ của mình? Nhưng nếu chỉ là trong mơ, tại sao cảm xúc của cô vẫn còn rõ ràng như vậy, thậm chí chân thật đến mức đáng sợ...