Chương 31
Nghĩ đến hơi thở trên người Cố Chi Châu, nghĩ đến cơ ngực cứng rắn của anh, còn có gương mặt soái khí ngất trời, Đào Nhuyễn nháy mắt có cảm giác.
Cô đưa tay sờ lên tiểu huyệt của chính mình, đầu ngón tay bắt đầu xoa nắn âm đế.
Cô tự an ủi.
Hơn nữa thực mau liền đạt tới cao trào.
"Cố Chi Châụ.."
Đào Nhuyễn xụi lơ trên mặt đất, ngửa đầu thật lâu vẫn không thể phục hồi lại tinh thần.
Thật thoải mái...
Thật sự rất thoải mái...
Chờ Đào Nhuyễn tắm rửa thu thập xong, tin nhắn của Cố Chi Châu cũng vừa đến.
Cố Chi Châu không chờ ở dưới lầu, mà bảo cô đi tới khu dạy học gặp mặt.
Đào Nhuyễn tuy rằng nghi hoặc, nhưng vẫn trang điểm một phen rồi mới đến địa điểm anh nói.
Cô đi đến trước phòng học, thời điểm đẩy cửa ra liền phát hiện không đúng.
Toàn bộ rèm cửa của phòng học đều bị kéo xuống khiến căn phòng u ám tĩnh mịch, Cố Chi Châu cũng không ở bên trong.
Này cũng quá kỳ quái.
Đào Nhuyễn không có ý định đi vào, tính toán đi ra bên ngoài chờ, nhưng ngay lúc này, đột nhiên có người từ phía sau ôm lấy cô, còn bưng kín hai mắt lại.
"A... Không..."
Đào Nhuyễn theo bản năng liền giãy giụa, thẳng đến khi ngửi được một cổ hơi thở quen thuộc, lại sờ đến cái tay kia.
Giống với tay của người đàn ông trong mơ.
Càng giống với tay Cố Chi Châụ
Thậm chí đến cảm giác tiếp xúc với lồng ngực cũng y hệt khi ở bên Cố Chi Châụ
Đây cũng không phải đang ở trong mơ. Cố Chi Châu rốt cuộc muốn làm gì?
Đào Nhuyễn ngốc.
Cô không tiếp tục giãy giụa nữa, tùy ý để người kia che mắt ôm mình tới trên bục giảng.
"Anh..."
Hai chân bị tách ra, quần an toàn quần cùng quần lót dưới lớp váy cũng bị cởi ra, một thứ ấm nóng mềm mại ướt át dán lên tiểu huyệt của Đào Nhuyễn.
Là đầu lưỡi của đàn ông.
"Không cần, ư ~ a ~"
nannannannan
Hình như tui hiền quá nên các nàng đọc xong không thèm bình chọn cho tui đúng không
Bảo bảo tổn thương mà ????
Tiểu huyệt bị liếm.
Đào Nhuyễn vừa mới tự an ủi xong không bao lâu, nơi đó mẫn cảm đến không chịu được, hiện tại hoa hạch vẫn còn hồng. Anh cứ như vậy liếm đi lên khiến thân mình Đào Nhuyễn nháy mắt run lên hai cái.
"Đừng ~"
Hai mắt bị vải đen che làm Đào Nhuyễn thực không thoải mái, cô duỗi tay muốn kéo xuống, lại bị người kia nhân cơ hội túm lấy hai tay, còn cởi thắt lưng đem hai tay cột lên phía trên.
"Không cần..."
Đào Nhuyễn thanh âm mang theo nức nở, nhưng cô có nức nở cũng không làm nên chuyện gì. Người kia vẫn lại lần nữa tách hai chân cô ra.
"A ~"
Đầu lưỡi nóng rực lại lần nữa bao phủ, hoa hạch bị trêu chọc hết liếm rồi gặm, anh bẻ đùi cô, nhấm nháp thưởng thức hoa môi non nớt, thực mau Đào Nhuyễn đã bị liếm đến chảy nước.
"Ư..."
Không thể trách Đào Nhuyễn quá dễ dàng trầm luân trong đó. Thật sự là bị liếm huyệt cảm giác quá thoải mái. Hai cánh hoa môi bị liếm mở rộng, ngay sau đó đầu lưỡi liền duỗi vào bên trong, ra sức mà liếm láp phần thịt non mịn nhất, hơn nữa ngón tay anh còn liên tục xoa ấn âm đế cùng miệng huyệt của cô. Đào Nhuyễn căn bản ngăn cản không được, chỉ có thể tùy ý để một đợt lại một đợt khoái cảm đem chính mình cọ rửa.
"Ha ~ a ~"
Cô cũng mặc kệ hiện tại còn ở phòng học, thậm chí quên đi việc giờ phút này có thể hay không có người đi ngang qua. Cô ưỡn ngực mở rộng chân, rên rỉ nghe tiếng nhóp nhép phát ra từ nơi tiếp xúc của đầu lưỡi và hoa huy t.