Lần đầu tiên trong đời, Irene nhận ra rằng con người cũng có thể trở thành thức ăn.
Bởi vì cô đã gặp được ma cà rồng.
Chúng có sức mạnh vô biên, dung mạo tuyệt mỹ, không sợ ánh sáng mặt trời, không sợ tỏi.
Bản chuyển ngữ bạn đang đọc thuộc về truyensacfull.com. Nếu bạn đọc ở trang khác chứng tỏ đó là trang copy không có sự đồng ý của truyensacfull.com fanpage. Mong bạn hãy đọc ở
Hiện tại, cô bị bắt đến một trang viên ma cà rồng, trở thành đồ ăn cung cấp máu đặc biệt.
Cô nghe thấy có ma cà rồng gọi cô là hương vị nước ngoài, giống loài khác biệt.
Du học sinh cười khổ sở.
May mắn là, nhóm ma cà rồng này tự xưng là có khẩu vị hơn người, bọn họ không trực tiếp cắn vào cổ mà chuẩn bị rút máu của cô ra, rót vào ly thủy tinh chân cao.
Irene đột nhiên có cảm giác mình như một loại thức uống quý giá.
Bị rút ra hơn một nghìn ml máu, cô mơ mơ màng màng, nhịp tim đập nhanh.
Không thể trốn thoát, như một con gà con vịt đã bị nuôi nhốt.
Tất cả chuyện này là như thế nào? Irene hoàn toàn không hiểu, chỉ cảm thấy như ở nhà uống nước cũng có thể bị sặc chết, đi siêu thị mua đồ ăn về nhà cũng có thể bị bắt đi ---- hoàn toàn là do xui xẻo, số phận đã định sẵn như vậy.
Cô nghĩ rằng mình sẽ chết ngay tại chỗ, nhưng trước khi rơi vào tình trạng hôn mê, cô nghe thấy một giọng nói mơ hồ nhưng quen thuộc, mang theo sự giận dữ: "Là ai đã.."
Ngày hôm sau, cơn hôn mê đến hẹn lại lên.
Có người đứng từ xa nhìn cô.
Là một ánh mắt vui mừng, lại mang theo chút lo lắng.
Irene mở mắt ra, im lặng.
Cô nhận ra sinh vật hình người trước mắt này.
Là người bạn thường ngồi cùng bàn ở thư viện mà cô hay gặp, Michael.
Cô còn nhớ rõ dáng vẻ của anh ngày trước, mái tóc vàng rực rỡ, đôi môi đỏ tươi như hoa hồng, đôi mắt xanh trong suốt và làn da trắng ngần.
Còn cả gương mặt hiền hòa như thiên sứ.
Anh toát ra khí chất kiềm chế rụt rè, giống như nỗi buồn và sự cô đơn lắng đọng qua thời gian, khiến anh nổi bật giữa tất cả mọi người.
Anh luôn im lặng, thỉnh thoảng nói chuyện với cô cũng chỉ là giọng thì thầm nhẹ nhàng, khiến người ta nín thở.
Nhưng mà..
Lúc này, anh lại nở nụ cười thăm dò với cô.
Giọng nói vẫn nhẹ nhàng trầm thấp như cũ, mang theo sự chần chừ và vui mừng mơ hồ: "Chào buổi sáng."
Giống hệt như trước đây.
Biểu cảm của Irene đông cứng lại.
Cô không ngốc đến mức không hiểu chuyện gì đang xảy ra.
Michael ngồi đó, mặc áo sơ mi trắng tinh, cúc áo cài đến viên đầu tiên. Mái tóc dài của anh rực rỡ và lộng lẫy dưới ánh nắng mặt trời. Anh hoàn toàn không phù hợp với lâu đài âm u này, nhưng kỳ lạ là lại hài hòa đến lạ thường.
Anh cũng là một ma cà rồng.
Hoặc có thể nói là, sinh vật hình người mà cô gặp gần như mỗi ngày ở thư viện, chính là nguồn gốc khiến cô bị đưa đến đây giam giữ.
Rồi Irene mới nhận ra xung quanh đã không còn là nhà tù âm u đáng sợ nữa, đây không phải là trại nuôi người của ma cà rồng, mà là căn cứ xa hoa khủng bố của ma cà rồng.
Lông tơ trên khắp người cô dựng hết cả lên, biết rõ là nguy hiểm đáng sợ, nhưng lại không thể rời mắt khỏi Michael.
📚 Truyện Đề Xuất Bạn Nên Đọc
Không Buông Tha Tỷ Tỷ Xinh Đẹp
Làm Mẫu Cho Nam Nhân
Trò Chơi Tình Yêu
Ma Thạch Gợi Dục
Hoán Đổi Một Cuộc Hôn Nhân
Giằng Co Giữa Cưỡng Ép Và Tình Nguyện
Nhóc Quỷ Mê Muội
Mùi Hương Khiến Anh Mất Kiểm Soát
Game Sinh Tồn Ép Ta Dùng Tới Cùng
Yêu Sai Một Người Thân Thuộc
Đã Yêu Là Không Thể Dừng Lại
Hai Người Ba Của Bé Lục Đào