Michael ôm chặt Irene, dịu dàng nói: "Anh biết rồi.."
Anh triền miên nhưng cũng thong thả nhấp, đâm vào khám phá từng nếp thịt của cô, quan sát thái độ cô, thấp giọng dò hỏi: "Như vậy có được không?"
Irene kẹp chặt anh, dâm dịch nhỏ xuống tí tách. Cô trả lời: "Được.. mau một chút.."
Michael thoáng nở một nụ cười, nhẹ nhàng dùng cánh môi mơn trớn cằm cô.
"Sao cũng được, darling."
"Chỉ cần đừng ghét anh."
Anh giữ chặt cô: "Đừng rời khỏi anh."
Anh là một người đẹp.
Người đẹp làm gì cũng được tha thứ.
Irene thấy thời gian làm việc và nghỉ ngơi của ma cà rồng rất hỗn loạn.
Bản chuyển ngữ bạn đang đọc thuộc về truyensacfull.com. Nếu bạn đọc ở trang khác chứng tỏ đó là trang copy không có sự đồng ý của truyensacfull.com fanpage. Mong bạn hãy đọc ở
Để phối hợp với cô, ban ngày anh không ngủ, ban đêm thì ôm cô nghỉ ngơi một lúc.
Hai chân cô bị anh giữ chặt lấy, Michael ôm chặt lấy cô, giống như lồng sắt hình người kề sát da.
Anh ngủ không yên, lúc nào cũng bị giật mình.
Anh lại tỉnh lại lần nữa, cúi đầu hôn lên đỉnh đầu Irene.
"Darling, em chưa ngủ sao?" Giọng anh trầm thấp dịu dàng, trìu mến nhỏ nhẹ.
Irene không nói chuyện, da đầu tê rần, nghe giọng của anh thôi cũng sướng tê người rồi.
Sao người hiện đại thức đến 2 3 giờ sáng hay vậy nhỉ?
Cô thật sự không mệt lắm, thấy hưng phấn đến khó hiểu.
Tiếng thở của cô cực kỳ nhẹ, tựa vào ngực anh, giống như một con động vật nho nhỏ.
Michael ôm cô, nhẹ nhàng vỗ về, dịu dàng như sợ sờ hỏng cô: "Darling, em đang nghĩ gì đấy?"
Lúc anh nói lời này, giọng điệu có hơi cứng nhắc.
Irene hỏi: "Điện thoại em đâu?"
Cánh tay ôm lấy cô của Michael siết chặt lại một chút.
Đôi mắt xanh lam của anh hơi sáng lên, quan sát thái độ trên mặt cô như động vật hoạt động về đêm.
Anh chần chừ nói: "Khuya rồi."
Anh đột ngột im bặt, một lúc lâu sau mới nói: "Vì sao em.."
Hình như cô đã tỉnh táo lại.
Nhiệt tình tan đi, cô yên tĩnh giống như ngày xưa.
Cô lại muốn từ chối anh sao? Cô muốn rời đi sao?
"Không cần nó nữa, được không?" Michael nhẹ nhàng lắc bả vai cô: "Nhìn anh đi, anh ở bên cạnh em."
Anh không biết giọng điệu của mình như đang cầu xin.
Irene đè vai anh: "Michael."
Anh đột nhiên im bặt, thả lỏng một chút, rồi lại ôm cô chặt hơn: ".. Sao?"
Irene do dự một chút, tựa lên vai anh, sờ gáy anh: "Anh lấy đồ của em đi rồi sao?"
Giọng điệu Michael ngập ngừng: "Anh.. không biết."
Cô ôm đầu của anh vào lồng ngực: "Căn cước, hộ chiếu, bằng tốt nghiệp?"
Michael im lặng một chút: "Anh sẽ không để em đi."
Irene đột nhiên thở dài: "Xin lỗi."
Anh ngẩn ra trong thoáng chốc, càng thêm lo lắng: "Ở lại bên cạnh anh đi!"
Cô trở mình, một chân cong lên, cọ lên giữa hai chân anh: "Ừm. Em ở lại."
Michael không hề lên tiếng.
Anh có hơi hoang mang: "Irene?"
Irene hôn lên đỉnh đầu anh: "Nhưng ở lại đất nước này thì không thể định cư bất hợp pháp được. Anh đưa điện thoại cho em, em liên hệ với gia đình, sau đó ký thêm một năm nữa."
Michael đột nhiên ôm cô ngồi dậy, đèn sáng lên.
Anh ngập ngừng nhìn cô, có một chút vui sướng, cũng có một chút hồi hộp.
"Em đồng ý.. không, một năm quá ngắn.."
Anh như muốn tin tưởng nhưng cũng có chút đề phòng: "Hay là em lại muốn gạt anh.."
Irene giữ lấy gáy anh, trao cho anh một nụ hôn sâu.