Sắp tới hội học sinh có lễ kỷ niệm thành lập trường, Lâm Gia Ca là một trong những người phụ trách chủ yếu.
Một người khác trong ban phụ trách ở lĩnh vực nghệ thuật, hai ngày trước đã hẹn với anh đến nhà ăn để bàn về chuyện tổ chức lễ kỉ niệm thành lập trường.
Sau khi đến nhà ăn, không bao lâu sau, người đó đã đến, là nữ sinh.
Người nữ sinh đó ngồi xuống trước mặt anh, sau đó liền nói:
- Em là Tần Y Nhiên, tối qua em đã nhờ bạn đưa hạc giấy đến cho anh, anh có nhận được chưa?
Hạc giấy? Lâm Gia Ca nhớ lại, đúng là có chuyện đó.
Tần Y Nhiên:
- Anh có thích không?
Tối hôm qua, hình như Lục Bản Lai nói cô là hoa khôi của trường, nhan sắc khiến toàn bộ sinh viên của trường ghen tỵ.
Lâm Gia Ca cứ chìm trong suy nghĩ của mình, vẫn chưa trả lời Tần Y Nhiên câu nào.
Tần Y Nhiên cũng không buồn bực vì sự trầm mặc của anh:
- Đó đều là những con hạc em tự tay xếp, phải tốn nửa năm mới có thể hoàn thành.
Hoa khôi của trường gì mà... nhan sắc cũng có khác gì những nữ sinh khác đâu.
Lâm Gia Ca nhíu nhíu mày, không kiên nhẫn nghe nữa:
- Bạn à, tôi chỉ có nửa tiếng đồng hồ để bàn về lễ thành lập trường, phiền bạn nói đến chính sự đi được không?
Tần Y Nhiên bị đơ...
Lâm Gia Ca cho rằng cô sẽ tức giận bỏ đi, không ngờ một giây sau, Tần Y Nhiên lại nở một nụ cười kiều diễm, sau đó bắt đầu nói về chuyện thành lập trường.
Lâm Gia Ca nghe, sau đó nói lên ý kiến của mình một chút.
Nửa tiếng sau, Lâm Gia Ca đứng lên rất đúng giờ, bàn bạc xong liền rời khỏi phòng ăn.
Trở lại ký túc xá, lúc này anh lười biếng dựa vào ghế, mở máy tính tiếp tục xem cho hết bộ phim điện ảnh còn đang coi dở.
Bộ phim cũng chỉ còn một chút nữa là hết, Lục Bản Lai và Hạ Thương Chu cũng đã đi siêu thị về.
Ký túc xá đang yên tĩnh lại trở nên náo nhiệt.
Hạ Thương Chu về rất đúng lúc, phim vừa hết, một giây sau anh ta đã nói với Lâm Gia Ca:
- Lão đại, thứ cậu muốn tôi đã mua dùm cậu hết rồi, bây giờ có thể login vào game đi bảo vệ Dao muội rồi chứ?
- Được thôi!
Hai chữ quý như vàng của Lâm Gia Ca khiến Hạ Thương Chu mừng húm. Còn Lâm Gia Ca liền cầm điện thoại lên mở nguồn.
Điện thoại mở nguồn tầm hai phút mới có thể sử dụng được.
Giọng nói êm tai nhất thế gian Anh liếc mắt nhìn một dọc các tin chưa đọc, đa số đều gửi từ số lạ, tất cả đều là những tin nhắn tỏ tình.
Ngay lúc anh chuẩn bị thoát ra thì lại nhìn thấy hai chữ Thời Dao.
Cô lại gửi tin nhắn cho anh.
Lâm Gia Ca chần chừ trong chốc lát, vẫn bấm vào, sau đó lại thấy một câu hỏi giống y như câu tối qua:
"Anh định khi nào nói với người lớn hai bên chuyện chúng ta muốn hủy hôn?"
Xem ra cô thật sự rất muốn nhanh chóng hủy hôn với anh....
Lâm Gia Ca nhìn chằm chằm màn hình, nheo mày.
- Lão đại, bọn tôi vào game trước, sẽ chờ cậu.
- Lão đại, sao cậu còn chưa online nữa?
- Lão đại, đang đọc cái gì vậy?
Hạ Thương Chu thúc giục Lâm Gia Ca nhiều lần như vậy nhưng Lâm Gia Ca vẫn nhìn màn hình điện thoại không nhúc nhích, cũng không có phản ứng gì. Hạ Thương Chu cuối cùng cũng không nhịn được, đứng dậy đi đến bên cạnh Lâm Gia Ca.
Chỉ là nhìn sơ xem Lâm Gia Ca vào game chưa chứ không cố đọc nội dung cho nên Hạ Thương Chu mới ngạc nhiên hỏi:
- Lão Đại, em gái nào nhắn tin cho cậu vậy? Sao lại đọc lâu như vậy?
Lâm Gia Ca hoàn hồn, thoát khỏi tin nhắn vào game theo phản xạ.
- Lão đại, tôi không đọc nội dung tin nhắn nhưng tôi thấy có em gái nào đó nhắn tin cho cậu mà, sao không trả lời? Lão đại, cậu và em gái kia có quan hệ như thế nào? Hay là đã tiến triển đến mức nào rồi hả?
Đối mặt với những câu hỏi thao thao bất tuyệt của Hạ Thương Chu, Lâm Gia Ca chỉ liếc anh ta một cái:
- Còn muốn chơi game không, không thì tôi coi phim tiếp đây.