Trời. Đất. Ơi!
[111111] vừa nói chuyện có thể vừa làm nhiệm vụ.
Trong đầu Thời Dao nhìn thấy cảnh này xong liền có rất nhiều đấu chấm thang hiện lên.
Sau đó, cô nhìn thấy [111111] lại hất tay một cái, sau đó màn hình lại xuất hiện câu khác:
[111111] vừa dùng 98K để giết [Bài tập, chúng ta chia tay đi]
[Hầu Tử mời cao thủ] vẫn tiếp tục bàn về đề tài kia:
- Lão đại, sao cậu lại không thành thật như vậy, nghĩ một đằng nói một nẻo sẽ bị trời đánh đó! Ầy, cậu nhìn đi, bây giờ chúng ta lại ở trong vùng oanh tạc, cậu coi chừng bị trời đánh thật đó.
Nghe thấy [Hầu Tử mời cao thủ] nói như vậy, Thời Dao mới liếc nhìn bản đồ thu nhỏ một chút, đúng là chỗ cô đang đứng đang bị một màu đỏ bao trùm.
Trong quá trình chơi game, thỉnh thoảng sẽ có những khu vực trải màu đó, gọi là vùng oanh tạc.
Vùng oanh tạc sẽ có bom rơi từ trên trời xuống, nếu rơi trúng đầu nhân vật của mình thì chắc chắn sẽ bị nổ chết, kiểu chết như vậy, bị player gọi trong game là do trời đánh.
Có điều, xác xuất bị bom rơi trúng khá là thấp.
- A.....
[111111] khinh thường cười khẽ một tiếng, sau đó vừa đi về phía [Hầu Tử mời cao thủ], vừa trả lời:
- Tôi mà phải nghĩ một đằng nói một nẻo sao? Vốn là như vậy mà.
Thời Dao bối rối, nghĩ rằng một giây sau [111111] lại sẽ giết một người địch thủ nào nữa, nào ngờ đột nhiên trên đầu anh lại có một quả cầu lửa thật lớn rơi xuống, đập vào [111111], sau đó màn hình lại có một câu thông báo: [111111] đã chết trong vùng oanh tạc.
? ? ? ? ? ?
Bốn người yên tĩnh trong năm giây đúng, sau đó trong tai nghe lại có tiếng [Hầu Tử mời cao thủ] và [Nước trái cây] cười điên cuồng.
Thời Dao mặc dù ngại ngùng không dám cười ra tiếng, nhưng mà vẫn không nhịn được cong môi lên.
[Hầu Tử mời cao thủ]: Lão đại, tôi đã nói làm người phải thành thật rồi mà cậu không chịu nghe, thấy chưa, ngay cả ông trời cũng nổi giận với cậu rồi.
[Nước trái cây]: Hahaha, tôi phải chụp ảnh màn hình giây phút này lại.
[Hầu Tử mời cao thủ]: Ahahahaha, nhớ share cho tôi nữa nha!
[Hầu Tử mời cao thủ] và [Nước trái cây] vẫn hả hê lăn lộn một hồi lâu, họ mới từ trong bụi cỏ đứng lên, chuẩn bị di chuyển thì...
Anh ta còn chưa kịp cất bước, một quả cầu lửa thật lớn lại giáng xuống, sau đó:
[Hầu Tử mời cao thủ] đã chết trong vùng oanh tạc.
[Nước trái cây] đã chết trong vùng oanh tạc.
[Dao Hề thích ăn Ice Cream] đã chết trong vùng oanh tạc.
- - -
Giờ phút này, tập thể nam sinh trong phòng 501 của ký túc xá đại học G đều hóa đá.
Đây là vụ gì vậy?
Toàn tiểu đội đều bị oanh tạc chết.
Lục Bản Lai và Hạ Thương Chu vừa định mở miệng ra chửi, thì kết quả Lâm Gia Ca đang bị bọn họ cười nhạo liền lên tiếng:
- Đúng là, nghĩ một đằng nói một nẻo sẽ bị trời đánh chết.
Lục Bản Lai và Hạ Thương Chu đều bị câu nói nàycủa anh làm cho ngu muội, hai người đều đồng loạt quay lại nhìn về phía anh.
Lại bấm lộn - Vậy có nghĩa là... - Lâm Gia Ca cố ý dừng một chút, sau đó ung dung thong dong nói tiếp:
- Những gì các cậu vừa khen cô ấy đều là lời nói không thật lòng...
Đầu ngón tay Lục Bản Lai run lên, chỉ vào Lâm Gia Ca:
- Cậu... cậu cậu.......
Hạ Thương Chu giật mình làm rơi điện thoại xuống đất:
- Tôi, tôi, tôi........
Lâm Gia Ca vẫn không có chút lúng túng nào thoát ra khỏi game, để điện thoại qua một bên, sau đứng dậy, xoa xoa cái cổ cứng đờ... Sau đó trong ký túc xá lại có tiếng hét ầm ĩ của Lục Bản Lai và Hạ Thương Chu.
- Cái quái quỷ gì, cầm nhầm kịch bản rồi hay sao? Không phải ban đầu là chọc ghẹo lão đại sao? Tại sao cuối cùng lại để cho anh phản đòn?
- Biên kịch là ai chứ? Đập chết người đó đi!
- Dao muội, em nghe tụi anh giải thích, hoàn toàn không có chuyện nghĩ một đằng nói một nẻo nịnh nọt em đâu, thật sự là giọng nói của em rất êm tai, đây là suy nghĩ thật lòng của anh đó!
Thời Dao ở đầu dây bên kia đều nghe rõ ràng hết những chuyện bên phòng 501.