Thời Dao không hiểu tình hình lúc này tại sao lại như vậy, cô nheo mày, mặt cũng khó coi.
Lâm Gia Ca không kiên nhẫn, không đợi Thời Dao nói gì, liền ác liệt nói:
Gặp mặt trong khu rừng nhỏ
- Thật không ngờ sau vẻ ngoài ngây thơ này, cô lại là một người tâm cơ như vậy!
Ngoài mặt ngây thơ, sau lưng tâm cơ?
Nói gì vậy a?
Thời Dao hoàn toàn không hiểu gì hết:
- Anh có thể nói rõ ràng được không? Tôi không hiểu anh đang nói gì!
- Không hiểu?
Lâm Gia Ca như bị chọc tức, nở nụ cười lạnh lẽo:
- Còn dám ở trước mặt tôi giả vờ như không biết gì sao? Một mặt cô nói với tôi muốn hủy hôn, mặt khác lại chạy đến chỗ ông nội tôi tố cáo, thật không ngờ trên đời lại có người hai mặt không biết xấu hổ như cô!
Gửi tin nhắn nói muốn hủy hôn với anh, có, nhưng mà cô đâu có đến chỗ ông nội anh nói gì, từ tết đến giờ cô chưa bao giờ gặp lại ông nội Lâm, sao có thể tố cáo gì anh?
- Anh hiểu lầm gì rồi đúng không? Tôi chưa từng gặp ông nội Lâm, sao có thể nói gì với ông được?
- Còn làm bộ nữa sao? Ông nội đã nói với tôi hết rồi, cô đã đến khóc lóc với ông, nói tôi muốn hủy hôn với cô!
Lâm Gia Ca nhớ lại, buổi chiều khi anh đang chơi bóng rổ đột nhiên nhận được một cú điện thoại, gọi anh về nhà một chuyến. Sau khi về tới nhà, còn chưa kịp nói câu nào đã bị ông nội ném tách trà vào mặt, sau đó chửi anh thậm tệ. Lâm Gia Ca lại càng tức giận hơn.
- Cô không muốn hủy hôn thì cũng không cần phải gửi tin nhắn cho tôi, làm như vậy vui lắm sao? Hay là cô cố ý, cô cố ý muốn có được sự chú ý của tôi chứ gì Thấy tôi sắp đồng ý rồi, sợ hôn ước thật sự bị hủy, cho nên mới làm vậy chứ gì? Tôi nói cho cô biết, có rất nhiều nữ sinh ở trước mặt tôi giở trò, nhưng chuyện như vậy chỉ có mình cô dám làm thôi!
Lâm Gia Ca càng nói càng quá đáng, khiến Thời Dao nhớ tới phản ứng của anh hồi 6 năm trước khi cô bị đưa đến nhà của Lâm gia, khi có người giới thiệu cô với anh:
- Lâm Gia Ca, ông nội giới thiệu với cháu, đây là vợ chưa cưới của cháu, Thời Dao.
Khi đó anh chỉ mới 15 tuổi, đã nheo mày tỏ vẻ không hài lòng.
Khi đó dáng dấp đẹp đẽ của anh đã khiến Thời Dao cảm thấy anh giống như một con búp bê trong tủ kinh, rất đẹp.
Khi đó, tất cả sự chú ý của cô đều dành cho anh.
Nhưng mà, sau khi ông nội giới thiệu sau, phản ứng của anh lại khiến cô cảm thấy tổn thương
Anh cứ như nhìn thấy một thứ gì đó đáng bỏ đi rất buồn nôn vậy, sau đó quay lại trả lời với ông:
- Con không muốn! Con không thích một con bé vừa xấu xí lại vừa keo kiệt nữa! Con không muốn con bé này là vợ tương lai của mình.
Đương nhiên, lời nói này của anh khiến anh bị một trận no đòn.
Ông nội Lâm xuất thân từ quân đội, cho nên mỗi lần ra tay là đánh rất nặng, nhưng lúc bị ăn đòn, anh chưa từng thốt ra lời nào.
Lúc anh bị đánh có nhìn cô một cái, ánh mắt đó, đến nay cô vẫn còn nhớ rất rõ ràng.
Bệnh thần kinh gặp thần kinh bệnh Ghét bỏ, kinh tởm, căm hận... Tuy lúc đó cô chỉ mới 13 tuổi, nhưng cô vẫn có thể đọc được cảm giác này trong ánh mắt lúc đó của anh.
Anh chán ghét cô, rất ghét, cực kỳ ghét!
Cũng vào lúc đó, cô đã biết tình cảm trong lòng cô và anh lúc đó có một sự chênh lệch rất lớn.
Anh và cô vốn là người của hai thế giới, anh xuất thân từ gia đình giàu sang phú quý, còn cô chỉ là con gái của một gia đình nghèo khó, nếu không phải bởi vì ông nội của cô và ông nội của anh có hẹn ước, chắc chắn cô sẽ mãi không thể nào bước vào thế giới của anh, xuất hiện trước mặt anh.
Dù gia đình cô cũng không để cô chịu đói, nhưng điều kiện sinh hoạt cũng không phải là tốt lắm, cho nên cô nhỏ gầy hơn so với những đứa trẻ cùng tuổi rất nhiều, nhưng cũng không đến nỗi xấu.
Cô không thể giống anh, mỗi ngày đều mặc những bộ quần áo đẹp đẽ khác nhau, quần áo của cô là những bộ đồ chị lớn mặc chật để lại, có chút cũ kỹ, nhưng không đến nỗi dơ bẩn.
Còn về keo kiệt...
Câu nói này của anh thật sự khiến cô tổn thương lòng tự trọng của mình.
Vì vậy, mặc dù sau đó ông nội của anh có ép buộc anh, khiến anh phải đồng ý, cô cũng không vì mình là vợ sắp cưới thì nói chuyện nhiều với anh, cô không bao giờ nói ra mối quan hệ của anh và cô với các bạn cùng phòng ký túc xá, ngay cả tiền lì xì ông nội Lâm cho cô mỗi dịp tết, cô cũng không bao giờ dùng tới.
Nghĩ đến những chuyện cũ, Thời Dao mím môi.
Tuy rằng không biết tại sao mọi chuyện lại trở nên như vậy, nhưng cô cũng không đứng yên để anh muốn nói gì thì nói, càng không cãi nhau với anh, cho nên cô lựa chọn không nói gì, quay người rời đi.
Hành động như vậy của cô càng khiến cơn thịnh nộ của Lâm Gia Ca bùng cháy.
Rõ ràng là cô làm loạn, còn làm như không có chuyện gì xảy ra?
Nghĩ đến như vậy, Lâm Gia Ca liền đưa tay ra kéo tay của Thời Dao lại.
Thời Dao đi rất gấp, cho nên Lâm Gia Ca không kéo được tay của cô, chỉ đụng trúng túi đồ cô mang theo bên người.
Sức của anh rất mạnh, khiến túi trong tay cô rách toang, bánh sandwich trong đó rơi xuống, dính đầy đất.