[111111] dùng bom giết chết [học cho lắm đi tắm cũng ở truồng]
[111111] dùng bom giết chết [nè giết tôi đi lêu lêu]
Đang chơi đến váng thứ ba, Thời Dao nhìn thấy những thông báo này cứ liên tục xuất hiện trên màn hình, sau đó cô mới giật mình: hôm nay thật sự không giống với những ngày bình thường! Thật không giống [Hầu Tử mời cao thủ], [Nước trái cây] hay [111111] thường ngày a!
Trong game [111111] vẫn rất mạnh, cô biết, nhưng anh chưa bao giờ như hôm nay vậy, tàn sát khắp nơi, gặp người nào giết người đó, chuyện như vậy chưa bao giờ có.
Vì phát hiện như vậy, ván thứ tư thứ năm, Thời Dao vẫn luôn chú ý [111111].
Kết quả vì cô thất thần cho nên sau khi cô nhảy dù đáp đất xong đã bị người ta dùng xẻng đào đất đập chết.
Sau đó, Thời Dao vẫn tiếp tục quan sát [111111] làm gì.
Không để ý thì không biết, để ý rồi thì càng giật mình.
[111111] tiếp đất xong cũng không nhanh chóng đi tìm trang bị mà ôm một khẩu súng, nhìn thấy người liền giết người.
Trước kia anh chơi game đã lợi hại như vậy, nhưng vừa bắt đầu anh cũng sẽ đi tìm đồ như giáp thuốc gì đó, nhưng hôm nay cũng không buồn tìm kiếm gì nữa.
Càng kỳ lạ hơn là anh cũng không sợ bị thương gì hết, cứ gặp người thì đánh giết, có mất máu thì để chết chứ không trốn tránh hay tìm hộp tiếp máu.
Game bắt đầu được 3 phút, anh đã giết hết sạch người của một khu rồi.
Sau khi giết khá nhiều người, Thời Dao cho rằng anh sẽ tìm thuốc trị thương và tiếp máu, nhưng anh lại chỉ tìm một ít đạn, không để ý [Hầu Tử mời cao thủ] và [Nước trái cây], tìm một chiếc xe máy, bỏ đi.
Hắn đi đến cảng N, vẫn tàn bạo như lúc nãy, giết người hàng loạt, san bằng cảng N, sau đó lái thuyền đến thành phố M.
Đợi đến khi [111111] giết chóc xong, vì đạn không đủ cho nên anh bị người khác đánh chết, Thời Dao mới bừng tỉnh, nhìn thấy số người mà [111111] đã giết hôm nay không phải để thắng game mà là vì muốn thỏa mãn ham muốn giết người mà chơi game a.
Tuy rằng cách màn hình điện thoại nhưng cô vẫn có thể cảm nhận được luồng sát khí mà anh đang tỏa ra.
Vì vậy cô có thể biết được tâm tình hiện nay của anh không tốt, nên mới dùng phương thức giết người trong game để hả giận.
[Hầu Tử mời cao thủ]: Dao muội, bấm chuẩn bị kìa!
Thời Dao hoàn hồn, lúc này mới phát hiện ván cũ đã kết thúc, họ đang tiếp tục ván mới.
Cô vội bấm nút chuẩn bị, trong lòng tự nhắc nhở mình phải tỉnh táo hơn một chút.
Chẳng trách hôm nay ngữ khí nói chuyện của [Hầu Tử mời cao thủ] và [Nước trái cây] hoàn toàn khác với ngày thường, từ ngữ có thể diễn tả lúc này chính là cẩn thận từng li từng tí một chút không còn là lễ phép nữa.
Còn tinh khiết hơn cả Tiểu Long Nữ Ba người bọn họ ở cùng một ký túc xá, và bởi vì tâm tình của [111111] không tốt cho nên hai người kia mới trật tự hơn rất nhiều sao?
Lúc Thời Dao thất thần, bọn họ đã vào ván mới.
Máy bay đi được nửa đường, có điện thoại gọi tới.
Là Lâm gia gọi tới.
Chẳng lẽ ông nội Lâm đã biết được chuyện cô muốn hủy hôn với Lâm Gia Ca cho nên mới gọi điện thoại hỏi cô sao?
Thời Dao chần chừ một chút, cầm điện thoại đến ban công của ký túc xá, bấm nút nhận cuộc gọi.
- Thời tiểu thư, thật ngại quá, trễ như vậy rồi mà còn gọi cho cô.
Trong điện thoại không phải là giọng của ông nội Lâm mà là quản gia của nhà họ Lâm, má Tôn.
Thời Dao thật sự rất yêu quý má Tôn, tuy rằng số lần cô đến nhà họ Lâm không nhiều, nhưng mỗi lần như vậy mẹ Lâm đều nấu rất nhiều món cho cô ăn.
Thời Dao ngoan ngoãn trả lời:
- Không có gì, má Tôn, có chuyện gì mà má lại gọi cho con trễ như vậy?
- Hôm nay ông Lâm ăn cơm xong, lúc chuẩn bị lau người đi ngủ thì bỗng nhiên ngất xỉu, bây giờ đã được đưa đến bệnh viện, đang ở trong phòng cấp cứu.
- Ngất xỉu? Tình hình có nghiêm trọng không? Ở bệnh viện nào? Con đến ngay!
- Không cần đâu, Thời tiểu thư! Bây giờ đã trễ như vậy rồi, bệnh viện lại cánh trường của cô rất xa, không có tài xế, cô một mình đến đây không an toàn đâu. Nếu cô thật sự muốn đến đây thì ngày mai hẵn đến thăm ông. Ngày mai tôi sẽ cho tài xế đến đón cô.
Cô qua cũng không giúp được gì, nếu như nhất định qua lúc này, sẽ phiền họ tốn thêm một người qua rước cô.
Thời Dao phân tích tình hình một hồi, nói:
- Vậy cũng được, ngày mai con không có tiết học, có thể đến thăm ông!
Má Tôn: "Vậy sáng sớm ngày mai tôi sẽ nói tài xế lái xe đến đón cô."
- Cám ơn má Tôn.
- Không có gì
Má Tôn dừng một chút, sau đó như còn muốn nói gì nữa nhưng không dám nói, sau một lát mới mở miệng:
- Thời tiểu thư, cô và thiếu gia có phải đã xảy ra mâu thuẫn gì rồi không?
Thời Dao nhớ tới những gì Lâm Gia Ca đã nói với cô lúc ở trong rừng cây nhỏ,. . .