Chương 1
Lần đầu tiên Ôn Ngôn nhìn thấy Lục Diệu là trong bữa tiệc mừng thọ của ông nội.
Tháng mười hai, Tương Thành đổ một trận tuyết rất lớn.
Tiệc mừng thọ của ông nội được tổ chức tại nhà chính, bố cô là Ôn Sơn và mẹ là Lưu Vân đang đón khách ở sảnh trước, còn Ôn Ngôn thì lúi húi đắp người tuyết ở sân saụ Cô không thích sự ồn ào, chỉ thích yên tĩnh.
Khi người tuyết sắp hoàn thành, cánh cửa sân sau đột nhiên bị đẩy ra từ bên ngoài.
Anh trai Ôn Thần mặc bộ âu phục phẳng phiu, mang dáng vẻ của một thiếu gia con nhà giàu, cất giọng lanh lảnh gọi “Anh Tư Xe có thể đỗ ở đây.” Nhà họ Ôn là một căn nhà độc lập mang lối kiến trúc phái Huy Châụ Ngoại trừ người trong nhà biết đường dẫn ra sân sau, người lạ tuyệt đối không thể tự vào được.
Ôn Thần nhìn thấy em gái Ôn Ngôn đang đắp người tuyết, liền bước tới phủi lớp tuyết đọng trên người cô “Lớn chừng nào rồi mà còn chơi mấy thứ này?” “Ai quy định phụ nữ qua hai mươi lăm tuổi thì không được đắp người tuyết?” Ôn Ngôn liếc nhẹ người anh trai trước mặt, hoàn toàn rũ bỏ dáng vẻ lạnh lùng kiêu ngạo thường ngày trước mặt người ngoài.
“Em không chỉ đắp người tuyết, em còn chơi ném tuyết nữa cơ.” Nói rồi, cô cúi người vốc một nắm tuyết, vo tròn lại định ném thẳng vào người anh trai.
Ôn Thần thừa biết cô em gái này của mình bề ngoài trông có vẻ thanh tao thuần khiết, nhưng trong xương tủy lại ngấm ngầm tinh quái.
Thấy tình hình không ổn, anh ta lập tức nghiêng người né tránh.
Quả cầu tuyết bay vút ra ngoài, vừa vặn ném trúng ngay Lục Diệu đang bước tới cửa.
Lục Diệu khoác trên mình bộ quân phục uy nghiêm, tư thế oai phong lẫm liệt, mái tóc cắt húi cua gọn gàng.
Chiều cao gần một mét chín, khung xương trời sinh như một chiếc giá treo quần áo hoàn hảo, vóc dáng chuẩn nam người mẫụ Quả cầu tuyết kia lại khéo léo đập trúng ngay cổ áo anh, lớp tuyết lạnh buốt vỡ tan, trượt dọc theo sườn cổ rơi xuống, lạnh thấu xương.
“Cái con bé này Ném đi đâu thế hả Mau xin lỗi anh Tư đi ” Ôn Thần vội vàng kéo cô bước lên phía trước để tạ lỗi.
Ôn Ngôn có chút hoảng sợ trước luồng khí trường lạnh lẽo tỏa ra từ người Lục Diệụ Mặc dù ở nước ngoài cô cũng từng gặp không ít người đàn ông đẹp trai, nhưng người đàn ông trước mặt này, bất luận là diện mạo, vóc dáng hay khí chất, quả thực đều là kẻ xuất chúng trong số những người xuất chúng.
Chỉ tiếc là, lại là một một quân nhân khô khan nhàm chán.
“Em xin lỗi anh Tư, em...
em không cố ý.” Dù chẳng quen biết người đàn ông này, Ôn Ngôn vẫn hùa theo Ôn Thần gọi một tiếng “anh Tư”.
Ánh mắt bình thản của Lục Diệu lướt qua người phụ nữ trước mặt.
Ở trong quân đội, anh thường nghe Ôn Thần nhắc đến cô em gái này, nói rằng cô đi du học nước ngoài, tính tình rất hoang dã.
Nhưng hôm nay nhìn thử, rõ ràng không chỉ hoang dã, mà còn rất biết diễn kịch.
Mãi về sau Lục Diệu mới biết, Ôn Ngôn biết diễn kịch là vì nghề nghiệp của cô một nữ đạo diễn.
So với sự vắng vẻ ở sân sau, sảnh trước lại ồn ào đến mức khiến người ta phiền não.
Ôn Ngôn bị mẹ kéo đi chào hỏi không ít bậc trưởng bối.
Mấy năm trước cô đều ở nước ngoài, năm nay về nước định cư lâu dài, câu chuyện của các bậc bề trên