Chương 30
một cô con gái duy nhất, đương nhiên phải mở tiệc linh đình.
Lục Diệu liên tục bị ép uống không ít rượụ Ôn Ngôn thấy anh đi đứng không còn vững, nhớ tới ngày mai anh còn phải đi làm nhiệm vụ, liền bắt đầu đỡ rượu thay anh.
Lần này Lục Diệu lại không cản, mặc cho cô đỡ rượụ Tiệc cưới kết thúc, sau khi người thân bạn bè lần lượt ra về, hai người về phòng khách trên lầu thay quần áo trước.
Ôn Ngôn vừa cởi cúc cổ áo sườn xám, vòng eo thon đã bị người đàn ông phía sau ôm lấy.
Lục Diệu khẽ nheo mắt, ngậm lấy vành tai cô mút mát “Đêm nay không về nhà họ Ôn, ngủ ở đây đi.
Anh sợ động tĩnh lớn quá, em lại không dám buông thả.” Hơi thở của anh nóng rực, lòng bàn tay cũng nóng ran.
Rèm cửa vẫn chưa kéo, mặc dù là cửa sổ sát đất ở tầng cao nhất, Ôn Ngôn vẫn không thể buông thả “Anh Tư, đi tắm trước đã.” “Tắm chung.” Anh nắm lấy cổ tay cô, kéo cô vào phòng tắm bên cạnh.
Cửa đóng lại, anh ép cô lên cánh cửa, ngón tay nâng chiếc cằm thon gọn của cô lên, ngắm nhìn khuôn mặt xinh đẹp tuyệt trần của cô “Có biết đêm nay em đẹp đến nhường nào không?” Hơi thở của Ôn Ngôn dần trở nên dồn dập.
Cô biết tiếp theo sẽ xảy ra chuyện gì, một cảm giác căng thẳng không nói nên lời “Anh Tư…” Vừa mở miệng, đường nét tuấn tú của anh đã áp sát.
Lục Diệu không vội hôn cô, anh thưởng thức đôi gò má ửng hồng của cô.
Khi sắp chạm vào môi cô, anh thì thầm “Đẹp đến mức anh muốn giấu em đi.” Vừa dứt lời, anh áp xuống môi cô, không cho cô bất kỳ cơ hội nào để từ chối.
Anh quấn lấy chiếc lưỡi thơm của cô mút mát, hai tay từ dưới lên trên cởi từng chiếc cúc sườn xám trên người cô, để lộ đôi chân thon dài trắng nõn.
Bàn tay anh men theo mặt trong đùi vuốt ve hướng lên trên, dừng lại bên ngoài lớp nội y mỏng manh.
Không còn lớp băng vệ sinh cản trở, ngón tay anh vén một bên mép vải lên, thăm dò vào bên trong.
Lục Diệu hôn lên môi cô, phần bụng ngón tay mang theo vết chai sạn nhẹ nhàng tách hai cánh hoa nhạy cảm của cô ra, ngón cái di chuyển lên xuống xoa nắn hạt ngọc nhỏ, rồi lại dùng móng tay gãi nhẹ quanh cửa huyệt ướt át.
“Ưm...
Anh Tư...” Ôn Ngôn nỉ non nũng nịu giữa làn môi anh, đôi chân thon thả mấy lần muốn khép lại đều bị đầu gối anh mạnh mẽ tách ra.
Đêm nay anh vô cùng bá đạo, tuyệt đối không cho phép cô lùi bước thêm nữa.
Chiếc quần lót ren màu đen đã bị tuột xuống tận dưới vòng ba, cổ sườn xám bung mở, để lộ ra bầu ngực trắng ngần e ấp vây quanh bởi lớp áo lót đen huyền bí.
Lục Diệu lưu luyến rời khỏi môi cô, say đắm chiêm ngưỡng dáng vẻ kiều mị đã bị dục vọng cắn nuốt của cô.
Ngón giữa của anh thâm nhập vào chốn tư mật đang trào dâng suối nguồn, mỗi một tấc tiến vào đều có thể cảm nhận được vách thịt bên trong đang rủ nhau co thắt, mút mát gắt gao...
Sau khi một ngón tay tiến vào, anh lại đưa thêm ngón áp út, hai ngón tay cùng lúc khuấy động bên trong hoa huyệt, giọng anh khàn khàn cất lên “Có đau không em?” Ôn Ngôn khẽ lắc đầu, chiếc miệng nhỏ nhắn hơi hé mở, nhịp thở dồn dập rền rĩ.
Tấm lưng trần tựa sát vào ván cửa, đôi bàn tay lúng túng cào nhẹ lên mặt gỗ “Anh Tư, đừng