Ép Vai Ác Vào Lòng
Chương 10:
⬅ Trước Tiếp ➡
Chuyện kế tiếp Hứa Ngọc muốn làm thế nào viết toàn bộ lên trên mặt, Dụ Trạch hiểu rõ rành rành, gân xanh trên trán anh ta nhô lên, ít nhiều gì cũng có chút phẫn nộ.
Mà không đợi tới lúc Dụ Trạch trả lời, Hứa Ngọc cũng không có gì để nói, cô tự quyết định ngay: “Nếu như ba đã trở về vậy em có thể về phòng rồi.”
“Anh trai, anh mau dậy đi.”
“Rút ra đi thôi.”
Hiện giờ trong cái tình huống này, cô đã chắc chắn rằng dụ Trạch không hề dám mật báo nữa, dù sao cô cũng đã thoải mái rồi, không tiếp tục cũng chẳng làm sao cả.
Đôi mày của Dụ Trạch nhăn chặt lại, lặp lại lời mà cô nói: “Rút ra?”
Mấy câu nói thô tục khó nghe cuối cùng cũng không có nói ra, anh ta hít sâu, mang theo chút ý định nhục nhã cô, “Cái l*и da^ʍ này của cô kẹp chặt như vậy, bảo tôi rút ra? Cô xác định bỏ được?”
“...Vậy anh cứ thọc em hai cái, chờ em thoải mái rồi rút ra là được.”
“Hứa! Ngọc!” Dụ Trạch chưa bao giờ tức giận như vậy, sau khi gầm nhẹ xong thì duỗi tay kéo áo trên của con mèo hoang dưới thân.
Cố tình Hứa Ngọc còn không phối hợp và phản kháng, Dụ Trạch thấy cô còn dám dãy dụa thì táo bạo trực tiếp xé bỏ chiếc áo mỏng trên người cô.
Thẳng tới khi con mèo hoang dưới thân trần như nhộng, dáng người tuyết trắng bại lộ trong tầm mắt, anh ta bất mãn mà thúc eo, tàn nhẫn đâm vào tiểu huyệt vài cái, ȶᏂασ tới mức dâʍ ŧᏂủy̠ văng tung tóe khắp nơi… Vẫn chưa có hả giận!
Cái miệng nhỏ của Hứa Ngọc phát ra tiếng kêu rên vừa đau vừa vui sướиɠ, mắng anh ta: “Anh dám đối xử với em gái mình như vậy? Dụ Trạch, anh không phải là người! Anh là súc sinh!”
người đàn ông bị cô chọc cười, từ góc độ này của Hứa Ngọc nhìn qua vô cùng ly kì, thế nhưng phát hiện ra tên súc sinh này cười vô cùng mê người đẹp trai.
Hứa Ngọc cắn chặt môi, nghĩ thầm. Đột nhiên người đàn ông biến sắc mặt, xụ mặt, trong ánh mắt mang theo cảm giác áp bách kèm theo nguy hiểm, cúi người xuống.
Dụ Trạch dán sát ở bên tai cô: “Tôi là súc sinh thì làm sao?”
“Thời điểm em quyến rũ tôi, lợi dụng tôi, nên nghĩ sẽ có kết quả như hiện giờ, em gái ngoan ạ.”
Mà lúc người đàn ông trên người nói ra những lời này, Hứa Ngọc có thể cảm giác được rõ rằng dươиɠ ѵậŧ thô to trong thân thể đang nảy lên, người đàn ông này có chút biếи ŧɦái!
Cảm giác áp bách truyền tới từ Dụ Trạch khiến Hứa Ngọc ít nhiều sinh ra chút sợ hãi, mắt hạnh ngập nước nhìn anh ta, đôi bàn tay vòng lấy vòng eo rắn chắc: “Nhưng mà… Chúng ta không thể như vậy được, anh là anh trai em mà.”
Quả nhiên, một tiếng anh trai này thốt ra thì dươиɠ ѵậŧ lại thô thêm một vòng làm cho Hứa Ngọc hiểu ra được rằng Dụ Trạch… Càng hưng phấn hơn..
Cảm giác cấm kỵ nhàn nhạt làm tim của Hứa Ngọc đập mạnh, dâʍ ŧᏂủy̠ trong tiểu huyệt dàn dụa, đôi môi đỏ thắm tìm đường chết tiếp tục đóng mở: “Anh ơi ~” Âm cuối mềm mại như chiếc móc câu.
Dụ Trạch không biết suy nghĩ tới cái gì, đôi mắt hồ ly nhìn chằm chằm vào Hứa Ngọc.
Thẳng tới khi anh ta nhanh nhạy nhận ra vẻ mặt hưng phấn của con mèo hoang dưới thân, khóe môi chợt nở nụ cười xấu xa, anh ta nhíu mày: “Sao mà trước kia tôi không thấy ra được rằng, Tiểu Ngọc…” ANh ta ngừng lại một chút, “Thích lσạи ɭυâи như vậy?”
“Nhóc biếи ŧɦái!”
“...” Phi! Rõ ràng anh mới chính là kẻ biếи ŧɦái!
Thân thể Hứa Ngọc bị hơi nóng mà Dụ Trạch phun ra bên tai làm mềm nhũn, cái này làm cho cô có chút không diễn nổi nữa.
Biểu tình của đồ dâʍ đãиɠ dưới thân làm cho Dụ Trạch không nhịn nổi nữa, anh ta ngồi dậy, ngồi quỳ rồi dùng tay bẻ hai chân của mèo hoang nhỏ ra góc độ lớn nhất, rũ mắt nhìn —-
⬅ Trước Tiếp ➡