Qua khoảng hai phút, di động anh ta kêu lên. Anh ta lấy ra nhìn thì thấy là Cảnh Huyên.
"Anh, xin anh chừa chút mặt mũi, lúc không có người hãy dạy dỗ em được không? Lúc về em sẽ giải thích với anh ~" Phía sau có thêm một đống icon.
Anh ta giật giật môi, có thể tưởng tượng ra vẻ mặt con nhóc này khi nói lời này. Từ bé cô đã như thế, làm sai chuyện gì thì làm nũng, mài người ta tới không giận nổi.
Nhưng dạy dỗ cô? Anh ta không có ý này...
Mắt anh ta quét qua người Khương Hàn, lập tức hiểu ra. Có lẽ Khương Hàn không nói cho cô biết nhà đầu tư là người có danh sách diễn viên đầu tiên. Sao con nhóc kia lại sợ anh ta tức!
Khi mới biết đúng là anh ta rất tức giận vì cô không nghe lời. Cô còn nhỏ, rất nhiều chuyện còn chưa hiểu. Giới này rất phức tạp, anh ta sợ cô bị thiệt thòi.
Nhưng có đôi khi quá mạnh mẽ lại phản tác dụng. Anh ta liên lạc với Khương Hàn, mong anh đóng vai nam chính. Một mặt là do công ty chế tác cũng mong Khương Hàn diễn vai này nhưng còn chưa nhận được câu trả lời chính xác. Mặt khác là lòng riêng của Cảnh Bác Hiên. Anh ta mong anh chăm sóc Cảnh Huyên. Có Khương Hàn dẫn dắt thì dù sao anh ta cũng yên tâm hơn.
Trời bỗng sầm xuống như sắp mưa, nửa bầu trời bị mây đen phủ kín.
Vu Tại Trung nhìn bầu trời một chút, lại đi xem dự báo thời tiết, cuối cùng quyết định: "Quay cảnh bảy mươi sáu trước đi! Trời sắp mưa, thừa dịp này quay luôn." Dứt lời, ông ta đi sắp xếp với người dàn cảnh và tổ đạo cụ.
Cảnh bảy mươi sáu là cảnh của Ôn Viện Viện và Khương Hàn, ở giữa có một đoạn của Cảnh Huyên.
Thừa dịp tổ đạo cụ chưa chuẩn bị xong, ba người đi thay quần áo, trang điểm lại, sau đó lật qua kịch bản chờ diễn.
Chốc lát sau, cả bầu trời tối đen, gió nổi lên. Vu Tại Trung ra hiệu có thể, sau đó bắt đầu quay.
2: Khóc cái gì
Ôn Viện Viện đóng vai quý nữ của Vũ Hầu tên Vinh Cẩm, bị Hoàng thượng tứ hôn cho Đại tướng quân Tiêu Trình Dục. Khi anh chiến thắng trở về, hôm sau đã bị ép cưới Vinh Cẩm. Ngày tổ chức tiệc rượu đại hôn, anh không tới động phòng làm cô ta chờ cả đêm.
Hôm sau lúc thức giấc, Thái hậu giá lâm để chờ nhận một tách trà kính. Vinh Cẩm căng thẳng tới lòng bàn tay chảy mồ hôi. Không biết Tiêu Trình Dục đi đâu khiến cô ta vừa buồn vừa lạnh lẽo lại không biết làm sao.
Cuối cùng anh cũng về, đã thay một bộ quần áo, đẹp trai sáng láng, chỉ là sắc mặt còn lạnh lẽo hơn bình thường vài phần. Anh không giải thích gì thêm, chỉ ngước cằm: "Đi kính trà với tôi."
Tiêu Trình Dục là em trai cùng mẹ của Hoàng thượng, con ruột của đương kim Thái hậu. Thân phận, tướng mạo không ai sánh được. Cô gái nhà ai chưa chồng không muốn gả cho anh. Dù thân phận là quý nữ Vinh Cẩm của Vũ Hầu cũng thấy trèo cao.
Cô ta nhắm mắt theo đuôi sau lưng anh, không dám sánh vai với anh mà giẫm lên bóng lưng anh đi từng bước một. Cô ta nhìn dáng người cao lớn của anh, giật mình cảm thấy thời gian thật tốt đẹp, cứ ngừng lại giờ phút này cũng tốt.
Đình viện rất xa, cây cảnh cao lớn bay bay, gió thổi khiến lá khô rơi kêu xào xạc. Trời u u ám ám như sắp mưa.
"Vương gia, anh...Tối qua anh đi đâu?" Cuối cùng cô ta lấy dũng khí hỏi anh.
Anh bỗng ngoảnh lại, mắt đen như mực có vẻ hơi đáng sợ: "Tôi không phải vương gia gì. Triều mới vừa lập, triều cục còn chưa ổn, chiến tranh liên miên. Tôi chỉ là một võ tướng mà thôi. Bất cứ lúc nào cũng mất đi tính mạng trên chiến chiến trường. Cô gả cho tôi...Đúng là không phải lựa chọn sáng suốt."
Vinh Cẩm hiểu ra anh không muốn lấy cô ta, chỉ là do áp lực của Hoàng thượng và Thái hậu. Sợ là anh đã biết chuyện mẫu thân mình đi cầu Thái hậu tứ hôn rồi.
"Tôi không hối hận!" Cô ta nói: "Vương gia là anh hùng, dù chỉ có thể làm vợ chồng một ngày tôi cũng thấy vinh quang. Không hối hận!"
Anh lặng lẽ nhìn cô ta, một lúc lâu sau mới lạnh lùng nói: "Tùy cô!" rồi xoay người đi tiếp về phía trước.
Vinh Cẩm vẫn nhắm mắt theo đuôi theo sát, bướng bỉnh, thật cẩn thận nhìn bóng lưng anh.
"Cắt, tốt lắm. Cảnh tiếp theo."
Trong đám người có tiếng hoan hô. Thấy nam thần Khương Hàn cấm dục diễn cảnh tình tình cảm cảm luôn vô cùng có cảm giác. Đám con gái kích động tới mặt đỏ bừng.
Cảnh Huyên ở bên cạnh bĩu môi, trêu hoa ghẹo nguyệt!
Lúc kính trà Thái hậu, Tiêu Trình Dục vẫn có vẻ mặt không mặn không nhạt. Vinh Cẩm không dám nói lung tung, vừa lặng lẽ vừa lén nhìn anh.
Tự Âm bị Tiêu Trình Dục mang về, ở tại thiền viện. Vừa sáng sớm cô đã bị người ta đánh thức đi quỳ đón Thái hậu, con tức khi thức giấc không có chỗ xả, thở phì phì đứng trên cầu ở hồ nhân tạo.
Một con mèo trắng muốt lông dày cọ cọ tới chân cô. Cô ngồi xổm xuống ôm mặt nó dày xéo hung hăng một trận.
Cô vò xong rồi, lúc hết giận lại cảm thấy có lỗi với con mèo trắng lớn nên lấy quả óc chó còn thừa trong lòng ra đưa nó ăn. Nó ngửi ngửi nhưng lại ăn hết. Tự Âm cảm thấy thú vị nên ôm nó vào lòng.
Lúc về Tiêu Trình Dục và Vinh Cẩm đi qua đây. Tự Âm giương mắt lên nhìn thì tâm trạng vừa tốt chút lập tức nhạt đi. Khóe môi cô không kiềm được mà hạ xuống, vành mắt nong nóng như thể sắp khóc.
Cô không kiềm được mà nghĩ đôi bích nhân thật xứng đôi. Nghĩ xong cô lại thấy ngực đầy hoảng hốt nên đứng dậy bỏ chạy.
Vinh Cẩm vẫn đi theo sau Tiêu Trình Dục, khoảnh khắc trông thấy Tự Âm thì cô ta ngạc nhiên. Vương gia đánh giặc trở về lại mang theo một cô bé. Cô ta biết chuyện này nhưng...Xinh đẹp như thế.
"Vương gia..." Cô ta không kiềm được mà nói.
Anh như thể biết cô ta định nói gì, mở miệng cắt ngang lời cô ta: "Khách trong phủ. Cô đừng trêu chọc cô ấy.
Vinh Cẩm chỉ cảm thấy bối rối, đau buồn mà nhắm chặt mắt, cực kỳ khó chịu.
Bên kia Tự Âm đã chạy xa, ngồi xổm xuống, nước mắt rơi lộp độp. Cô không biết sao mình lại khóc, chỉ cảm thấy rất khó chịu như thể ngực bị ai đâm một dao đau đớn.
Con mèo được cô ôm bị cô bóp đau nên kêu lên, giãy khỏi lòng cô.
Đạo diễn nhìn qua camera, nói một câu: "Tuyệt vời! Cắt! Mọi người nghỉ ngơi một chút."
"Mọi người vất vả rồi, vất vả rồi!" Ôn Viện Viện cười nói với nhân viên làm việc, sau đó quay lại.
Vừa quay lại, Khương Hàn còn đứng đó, mắt nhìn về phía Cảnh Huyên. Con nhóc kia còn chưa tỉnh lại từ trong cảnh diễn, ấm ấm ức ức ngồi xổm trên đất.
Sau đó Ôn Viện Viện thấy anh hơi cau mày, nhấc chân đi về phía cô.