⬅ Trước Tiếp ➡
"Ồ!" Cảnh Huyên không nói gì, yên lặng đậu đen rau muống, đừng cười đến lộ răng trắng chói mắt như vậy. Hơn nữa, tại sao anh ta lại cười đến ý vị thâm trường như thế, cô đâu có làm gì Khương Hàn đâu nha.
Không biết qua bao lâu, lúc Cảnh Huyên lướt weibo, xóa tin nhắn và Trạm B*(Trạm B thường dùng để chỉ bilibili) xong thì cuối cùng Khương Hàn cũng quay xong, cô nghĩ cuối cùng mình cũng có cơ hội nói mình đã khỏe, có thể đi được.
Cảnh Huyên vừa đứng dậy, đi được một bước thì dừng lại, cảm thấy phía dưới hơi nóng, trời mẹ, hình như là...Đại! Dì! Mụ! Đến!(là rụng dâu đó)
Cô không hề có chuẩn bị vì rõ ràng vẫn chưa đến ngày mà.
Sau đó cô cảm thấy cả người không tốt lắm, nhất là hiện tại cô còn đang mặc quần áo của đoàn phim, làm bẩn thì thật sự 囧...Cô không cử động, cứ như vậy tràn ngập oán niệm nhìn chằm chằm vào Khương Hàn đang đi đến gần, anh ta cũng đang mặc đồ của trường quay, khoác một cái trường bào màu đen, mặt như ngọc, cơ thể như cây tùng, nếu như đổi cái bản mặt lạnh như tiền kia đi thì càng hoàn mỹ hơn.
Anh cởi áo ngoài ra cẩn thận đưa cho Mẫn Hạo, quay sang nhíu mày nhìn cô: "Còn chưa về?"
Cô lắc đầu, lại một đợt lũ trào, cô cảm thấy mặt mình nóng đến có thể luộc trứng gà, cô yên lặng tự hỏi nên nói uyển chuyển thế nào để anh hiểu.
Cô nhìn bốn phía một vòng, không có một phái nữ quen thuộc nào, hiện tại cô thật sự hiểu được tầm quan trọng của trợ lý.
Khương Hàn không biết cô đang nghĩ gì, nhìn thấy cô đỏ mặt thì nhấc tay sờ thử: "Sốt hả?"
Nếu sốt thì tốt rồi...
Cô vẫn lắc đầu, Cảnh Huyên cảm thấy đáy lòng của mình sắp sụp đổ.
Cô suy nghĩ một lát, cuối cùng quyết tâm liều mạng ghé vào lỗ tai của anh nói thật nhanh.
Sau đó hiếm khi thấy lỗ tai của ảnh đế đỏ lên, anh hơi mất tự nhiên ho một cái, ngoắc tay bảo Mẫn Hạo đi lấy quần áo, sau đó choàng áo lên người cô, không nói gì trực tiếp ôm cô đi.
Lúc này mọi người tan ca, quay về liền thấy một màn ảnh để ôm Cảnh Huyên ra khỏi phim trường.
"What? Tình huống gì đây?"
"Cảnh Huyên bị thương! Có điều không phải cô ấy đã nói mình ổn rồi sao? Lúc tôi đi ngang qua có xem xét tình hình một chút."
"Sao lại nồng nặc mùi gian tình thế này, còn nữa tôi cũng muốn được ôm công chúa nha, tôi cảm thấy hình như sắp mất chồng rồi..."
"..."
Scandal No.1
Một đường ôm cô về khách sạn, cô tìm một lát lâu cũng không tìm được thẻ phòng của mình, Khương Hàn chỉ có thể ôm cô đến phòng của anh.
Sau đó gọi điện thoại cho Mẫn Hạo: "Tìm túi xách của Cảnh Huyên, sau đó cầm đến phòng tôi."
Mẫn Hạo "Ồ" một tiếng, bắt đầu tìm túi xách của Cảnh Huyên. Có người hỏi anh ta tìm cái gì, muốn giúp nên anh ta thuận miệng đáp: "Túi xách của cô Cảnh, thầy Khương của chúng ta cần."
"..." Ôi, có gian tình!
Không biết Khương Hàn gọi cho ai, chỉ thấy một lát sau đã có người đem quần áo và...Băng vệ sinh đến.
Thế là Cảnh Huyên vinh dự trở thành phái nữ đầu tiên trà trộn vào phòng của nam thần quốc dân, đồng thời được tắm phòng tắm của nam thần. Vì đề phòng máu chảy thành sông nên cô tắm rất nhanh, sau đó thay quần áo vọt ra.
Anh đang bấm điện thoại, ra hiệu cho cô máy sấy ở đầu giường. Anh mặc quần thể thao, áo sơ mi màu xám, tay áo màu bạc càng làm cả người anh thanh quý. Cảnh Huyên nhớ đến lúc trước anh có diễn một bộ phim thời dân quốc, anh đóng vai là một ông lớn trong hắc bang, vừa lạnh lùng vừa thâm tình, loại khí chất mâu thuẫn này được anh diễn tả rất hài hòa.
Bộ phim này làm khán giả khóc rất nhiều bao gồm của Cảnh Huyên. Thật ra cuộc sống thật của anh cũng không khác là bao, ít nói, nghiêm chỉnh, đôi khi lộ ra lạnh bạc, nhưng hết lần này đến lần khác người như vậy lại làm ra một số việc khiến người ta cảm động.
Thật ra anh đối xử rất tốt với cô, tuy từ nhỏ đến lớn anh đều trưng ra bản mặt ghét bỏ, lãnh đạm nhưng lúc cô gặp chuyện phiền phức thì anh đều ở bên cạnh cô.
Nhất là năm đó anh trai của cô bị bệnh, kiểm tra thấy trong não có khối u, khi đó cô cảm thấy như trời sập, may mắn là khối u lành tính, cũng không lớn nên tỷ lệ cắt bỏ thành công rất cao. Nhưng dù sao cũng là não người, phẫu thuật sẽ rất mạo hiểm, vì vị trí khối u đặc biệt nên lúc phẫu thuật độ nguy hiểm tăng thêm mười phần trăm so với bình thường.
Cảnh Bác Hiên không muốn phẫu thuật, lựa chọn trị liệu bảo thủ, lúc đó anh ta đã liên hệ với luật sư, nếu như anh ta chết thì toàn bộ tài sản và bất động sản đều đưa hết cho cô, anh ta nói: "Có thể sống bao lâu thì sống bấy lâu! Nhìn em học xong đại học, anh cũng cảm thấy không còn gì luyến tiếc nữa!"
Cho dù cô khuyên bảo thế nào cũng không nghe, thậm chí Cảnh Huyên còn cảm thấy anh trai không còn dục vọng muốn sống nữa.
Khi đó Khương Hàn nói với anh ta: "Cảnh Huyên còn sống lâu như vậy, em ấy đã không có mẹ, ba cũng không thể chăm sóc cho em ấy, nếu sau này em ấy bị thương, bị thua thiệt, lấy chồng chịu tủi thân thì ngay cả chỗ dựa vào cũng không có. Anh nhẫn tâm để chuyện như vậy xảy ra? Đi phẫu thuật đi, nếu như chữa khỏi thì anh có thể nhìn Cảnh Huyên tốt nghiệp, yêu đương, kết hôn, sinh em bé, nếu phẫu thuật thất bại thì tôi đồng ý với anh sẽ chăm sóc Cảnh Huyên cả đời, tôi lấy mạng mình ra thề."
Nếu như trên đời này có thứ gì đáng để Cảnh Bác Hiên lo lắng thì chỉ sợ đó là Cảnh Huyên. Từng câu từng chữ của Khương Hàn như đâm vào tim của anh ta, anh ta biết bản thân không an tâm.
Cuối cùng Cảnh Bác Hiên đồng ý phẫu thuật.
Hiện tại thỉnh thoảng Cảnh Huyên còn trêu Khương Hàn, cô lặp lại lời của anh: "Tôi sẽ chăm sóc Cảnh Huyên cả đời, dùng mạng mình để thề." Lúc anh nói lời này không có biểu cảm gì nhưng rất chân thành, làm người ta cảm thấy anh là người sẽ không bao giờ nuốt lời.
Cô biết Khương Hàn nói vậy là để an ủi Cảnh Bác Hiên, đều là thủ đoạn chứ không thật lòng.
Rõ ràng đã sớm biết nhưng vẫn cảm thấy hơi đau lòng, đêm đó cô chạy tới nhà anh, lại không dám tiến vào, ngồi xổm trước cửa già mồm rơi nước mắt. Cô muốn, muốn rất nhiều chuyện, từ nhỏ đến lớn đều muốn ở cạnh anh.
Không có ai biết thật ra Cảnh Huyên đã thích anh rất lâu, loại tình cảm này dần dần trở thành một cơn lũ to lớn, trở thành dấu vết sâu nhất trong cuộc sống của cô. Vốn cô không dám ôm ý nghĩ gì với anh nhưng chính cái hôn ước đáng chết kia lại làm cô rục rịch.
Cuối cùng vẫn là công dã tràng.
Nếu như chưa từng chạm vào thì mình sẽ không muốn chiếm lấy nó. Nhưng khổ sở nhất là mình cách nó rất gần, lại phải lết từng bước chậm chạp.
Ngày đó cô ngồi xổm trước cửa nhà anh thật lâu, lúc anh quay về thì hai mắt của cô đã sưng như trái hạch đào, anh hỏi cô bị gì, cô nói: "Em thất tình." Sau đó Khương Hàn cười cô: "Mới mấy tuổi đầu!"
Không nhỏ, đã mười tám tuổi, cô yên lặng hừ lạnh trong lòng.
Anh không hỏi cô yêu ai, cũng không hỏi vì sao cô lại thất tình, chỉ nấu trứng gà lăn mắt cho cô, sau đó chuẩn bị thức ăn khuya cho cô, nghiêm chỉnh bày ra dáng vẻ chăm sóc trẻ nhỏ.
Cảnh Huyên hoàn toàn ỉu xìu, ngoan ngoãn thu dọn đồ đạc chuyển về nhà, sau đó trốn tránh anh rất lâu.
⬅ Trước Tiếp ➡