⬅ Trước Tiếp ➡
Khương Hàn không khỏi nhìn qua Trình Dương: “Có chuyện gì không?” Giọng điệu anh thản nhiên trước sau như một, không nghe ra cảm xúc, rất nhiều người sợ anh đa số là bởi vì vẻ mặt lạnh lùng này.
Trình Dương vẫn nở một cười ôn hoà như thường lệ: “Anh Khương và Cảnh Huyên quá mức thân thiết rồi, ý tôi là nếu anh chỉ coi cô ấy là bạn, chăm sóc cô ấy như em gái thì như vậy không ổn lắm, dẫu sao cô ấy cũng lớn rồi không còn là một đứa trẻ nữa.”
“Vì vậy?” Khương Hàn hơi nâng mắt, mắt anh là mắt một mí nên một phần con ngươi ẩn dưới mí làm cho ánh mắt có chút lạnh lùng.
“Xin anh nghĩ cho cô ấy một chút, thân phận của anh như vậy nếu anh với cô ấy bị truyền tin đồn tình ái ra ngoài thì sẽ chỉ có cô ấy chịu công kích mà thôi.” Giọng điệu Trình Dương rất khiêm tốn, ý cười trên mặt anh ta cũng không hề giảm đi: “Xin lỗi anh Khương, có lẽ lời của tôi khá đột ngột nhưng đánh liều xin anh suy nghĩ một chút.”
Trình Dương nói xong thì hơi gật đầu nghiêng người rời đi, anh ta không đợi Khương Hàn trả lời lại.
“Anh thích cô ấy sao?” Giọng Khương Hàn từ phía sau truyền đến.
Trình Dương xoay người nhìn vào mắt Khương Hàn rất nghiêm túc trả lời: “Đúng vậy! Vì thế tôi không mong cô ấy bị tổn thương.”
Khương Hàn đột nhiên cười: “Cô ấy biết không?”
“Cô ấy không cần biết.”
Không khí ngưng đọng lại một chút.
“Yên tâm, tôi cũng như anh, không mong cô ấy bị tổn thương.” Khương Hàn một tay đút vào túi, ánh mắt anh nhẹ nhàng nhìn Trình Dương. Chàng trai ngoài hai mươi tuổi, trên người vẫn còn lộ ra một phần tính trẻ con lại càng hấp dẫn người khác.
Anh nhớ lại mấy năm trước vào một ngày mùa đông, ở trong phòng bệnh của Cảnh Bác Hiên có một chàng trai trẻ tuổi mười tám mười chín tuổi mang hoa quả đến thăm Cảnh Bác Hiên rồi nói là bạn trai của Cảnh Huyên.
Ngày đó sau khi chàng trai nhỏ kia rời đi, tâm trạng anh có chút hơi bực bội, anh đứng bên cửa sổ hút thuốc sau đó nghe thấy Cảnh Bác Hiên nói: “Anh ba, tôi xin lỗi, lúc trước là tôi suy nghĩ không chu toàn, khoảng cách tuổi tác của anh và Cảnh Huyên cũng nhiều, tôi cũng không nghĩ đến cách nghĩ của các người, giờ tôi cũng đỡ rồi nên không cần phải bắt buộc anh. Nếu anh không bằng lòng thì hôn ước này bỏ đi thôi! Mặc dù là người lớn hai bên đính ước nhưng mà thời đại cũng không giống nữa rồi, tôi tôn trọng suy nghĩ của hai người.”
Anh vẫn đang nghĩ về chuyện của chàng trai kia mà cảm thấy buồn bực. Quả thực anh hơn cô tám tuổi, gần như là nhìn cô trưởng thành, cho cô thay tã tắm rửa, cô nhỏ hơn anh rất nhiều, anh không xác định được hiện tại bản thân anh còn hiểu suy nghĩ của cô nhóc nữa hay không.
Hôm đó khi quay về căn hộ, Cảnh Huyên ngồi xổm trước cửa nhà anh khóc cạn nước mắt, dáng vẻ thương tâm đó làm tim anh co rút.
Anh hỏi cô làm sao vậy, giọng cô rầu rĩ: “Em thất tình rồi.” Lúc đó cô không nói được là cảm giác gì chỉ cảm thấy tức ngực, cô vẫn còn nhỏ, đang là lúc yêu đương tận hưởng thanh xuân, anh không có quyền tước đoạt.
Anh cười chế giễu cô: “Mới có tí tuổi.”
Cô lẩm bẩm: “Em không còn nhỏ nữa, em mười tám tuổi rồi, trưởng thành rồi.”
Ừm, trưởng thành rồi, không còn là cô nhóc chỉ ở bên cạnh anh kia nữa rồi, sớm muộn gì cô cũng rời khỏi tầm mắt của anh, bay đến nơi xa xôi mà anh không thấy được. Anh không có lý do gì để trói buộc cô bằng hôn ước của thế kỷ trước.
Anh không nhắc đến chuyện hôn ước, cũng không chủ động liên lạc với Cảnh Huyên, nhóc con đó còn cố ý tránh mặt anh, hai người càng ngày càng xa cách…
2: Em thích anh không.
…Ba năm trôi qua, Khương Hàn cho rằng hai người sẽ vì ngăn cách thời gian mà ngày càng trở nên lạnh nhạt nhưng rõ ràng là anh đã đánh giá cao lực ổn định của bản thân, nhiều lúc anh thường xuyên nhớ về cô khi còn nhỏ. Sau khi trưởng thành, từ một cô quỷ nhỏ chuyên phá hoại trở thành một thiếu nữ thướt tha, từng chút từng chút đều khắc vào trong đầu của anh.
Anh không quên được chỉ có thể lại nghĩ cách nắm lại bàn tay cô, lần này anh không do dự nữa.
Lúc này Khương Hàn nhìn Trình Dương, dùng ánh mắt bình thản nói với anh ta, anh đối với Cảnh Huyên không phải là sự yêu quý của anh trai đối với em gái, là ham muốn chiếm hữu nguyên thủy nhất của đàn ông đối với phụ nữ.
Đó là tình yêu, là ham muốn, là cố chấp.
Trình Dương kinh ngạc trong chốc lát, ý cười trên mặt dần dần biến mất, anh ta im lặng một lúc lâu rồi mới nghiêm túc mở miệng: “Vậy xin anh hãy đối xử tốt với cô ấy, nếu không làm được thì cũng đừng đùa cợt cô ấy.”
Khương Hàn chỉ căng khóe môi chứ không nói gì.
Có những lời hứa khắc sâu vào trong tim thì không cần phải nói ra.
Khương Hàn đi vòng vòng hành lang không lâu thì đã nhìn thấy Cảnh Huyên, cô cúi đầu đá hòn đá nhỏ trên mặt đất, tâm trạng dường như rất suy sụp.
Anh đưa áo khoác cho cô: “Em mặc vào đi, đừng để bị cảm lạnh.”
Cảnh Huyên bị giọng anh dọa cho giật mình quay đầu lại nhìn anh, dường như cơn giận dỗi lại quay trở về, cũng không thèm nhận áo khoác của anh.
Hai người giằng co, cuối cùng Khương Hàn không nói lời nào choàng áo khoác lên người giúp cô, sau đó xoa đầu cô: “Giận rồi à?”
Cô không nói chuyện, tức giận, cô không có lập trường tức giận chỉ là cảm thấy lồng ngực nghẹn lại không giải thích được, buồn bực đến cuống cuồng, cô không kiềm chế được tính khí của mình.
“Trình Nghệ Hiên vừa mới nói với anh rằng cô ta ngưỡng mộ em.”
….Hửm?
“Tại sao?” Cảnh Huyên không hiểu, cô tưởng rằng hai người đang hồi tưởng lại chuyện cũ, vì theo như cô được biết đại khái thì Trình Nghệ Hiên là mối tình đầu của Khương Hàn mà! Hai người nói chuyện về cô? Có vẻ như có chút kỳ quái…
Khương Hàn mỉm cười: “Ai biết đâu, đại khái là cô ta ngưỡng mộ em trẻ tuổi xinh đẹp.”
Cảnh Huyên khẽ hừ một tiếng: “Thế mới là lạ đó, cô ta là đệ nhất nữ thần Châu Á, ngưỡng mộ em trẻ tuổi xinh đẹp sao, đừng có mà trêu em nữa.” Trình Nghệ Hiên ra mắt là ngôi sao nhí, nghe nói gia đình cô ta khá là có nền tảng. Nhiều năm như vậy trước giờ chưa bao giờ dựa vào scandal hay chiêu trò phóng đại truyền thông nhưng vẫn hot như trước. Khuôn mặt đó dường như là ba trăm sáu mươi độ không góc chết.
Đúng là bởi vì như vậy mà năm đó lúc Khương Hàn và Trình Nghệ Hiên công khai thì cô mới có thể tin tưởng. Cô quá hiểu rõ Khương Hàn, con người anh lạnh lùng lại tự kiêu, đối với loại chuyện tranh sự chú ý này để đánh bóng tên tuổi, anh tuyệt đối kinh thường cách làm đó. Còn Trình Nghệ Hiên, cô cũng không phải là kiểu người cần chiêu trò truyền thông.
Khương Hàn lấy ra điếu thuốc từ trong túi rồi châm lửa sau đó hỏi cô: “Tại sao em tức giận?”
“Không vì sao cả!”
“Vì Trình Nghệ Hiên à?”
“Không có.”
“Nói thật đi.” Anh nhìn chằm chằm cô, ánh mắt bức người.
⬅ Trước Tiếp ➡