Hờ, biết anh ghét em, đừng thể hiện rõ ràng như thế.
Cô bĩu môi, định rơi hai hạt đậu xuống cho anh xem để tránh anh bắt đầu coi cô như em gái Cảnh Bác Hiên mà dạy dỗ. Cô không muốn làm em gái anh đâu! Trước kia anh rất sợ thấy cô khóc. Chỉ cần cô vừa khóc anh sẽ không còn cách nào. Nhưng cô có ép thế nào nước mắt cũng không rớt ra, cứ khô không khốc như thế mà nhìn anh.
"Ngốc nghếch! Em là diễn viên chính của cảnh này, phải dùng tâm trạng em để tôn lên giọng nói của anh ta chứ không phải giọng anh ta kéo theo tâm trạng của em, hiểu chưa?"
Ý anh là...Đang giảng giải cách diễn cho cô? Giảng thì giảng, làm gì mà dữ thế! Nhưng nghe xong lời anh nói, cô bỗng có cảm giác thể hồ quán đính*.
*Thể Hồ Quán Đính là một thành ngữ. Thể hồ: mỡ sữa đông đặc nhất, dùng để ví với chính pháp của Phật, tinh hoa của Đạo Phật; quán đỉnh: nghi thức xối nước lên đầu. Gộp cả câu nghĩa đen là dùng bơ sữa tinh khiết rưới lên đầu. Nghĩa bóng là Phật Giáo truyền thụ trí tuệ, khiến người ta hoàn toàn giác ngộ, ví von như nghe xong ý kiến uyên bác cao siêu khiến cho ta nhận được gợi ý rất lớn. Cũng có ý hình dung sự tươi mát dễ chịu
Lúc quay, cuối cùng Cảnh Huyên tìm được cảm giác, một lần đã qua.
Cảnh này xong, lúc chuẩn bị quay cảnh tiếp theo, trong đám người bỗng xôn xao lên. Cô ngẩng đầu lên nhìn thì toàn thân khó chịu.
Sao anh trai cô - Cảnh Bác Hiên lại tới!
1: Khống chế em gái và bị em gái khống chế
Cảnh Huyên chỉ cảm thấy như trên đầu có mấy chữ to "bi kịch!". Nhà người ta thì em gái khống chế anh trai, nhà cô lại là anh trai khống chế em gái. Việc gì anh ta cũng trông nom, không được yêu sớm, không được kén ăn, không được nói tục, không được đánh người, không được thế này không được thế kia. Anh ta vừa thấy mặt đã thấy tật xấu của cô, không nghe lời thì cắt sinh hoạt phí của cô. Trời ạ, nói tới toàn thấy nước mắt.
Đạo diễn Vu và Đạo diễn Phó đã ra nghênh đón. Cảnh Bác Hiên mặc tây trang đi giày tây, đi sau là hai vệ sĩ và hai cấp dưới, đầy đủ khí khái. Anh ta lễ phép, khách sáo chào Vu Tại Trung, sau đó tìm chỗ ngồi xuống: "Đạo diễn Vu đừng phân tâm chào đón tôi. Các ông cứ quay phim của các ông đi, tôi chỉ tới xem một chút để học hỏi thôi."
"Vậy tổng giám đốc Cảnh cứ tùy tiện nhé? Có việc gì thì có thể gọi tôi bất cứ lúc nào."
Cảnh Huyên lặng lẽ trợn trắng cả mắt. Anh, giọng điệu của anh thật đáng ăn đòn! May mà Cảnh Bác Hiên còn chưa phát hiện ra cô. Cô chắp tay cầu nguyện lát nữa ngàn vạn lần đừng quá thảm thiết.
Tình hình thế này chắc chắn cô không chạy thoát đi đâu được. Ngàn tính vạn tính không ngờ Cảnh Bác Hiên lại là nhà đầu tư. Đây là vận cứt chó gì vậy? Bộ phim đầu tiên gặp Khương Hàn không nói, nhà đầu tư lại còn là anh trai mình. Nếu biết quan hệ của cô và Cảnh Bác Hiên vậy sau này cô cũng đừng lăn lộn nữa. Bất kể cô có cố gắng thế nào thì cũng không thoát khỏi vầng hào quang của anh ta.
Cô rất buồn rầu. Biết thế thì đã đi ngả bài với anh trai từ lâu. Bây giờ tới hiện trường mới phát huy thì thật đúng là nơm nớp lo sợ.
Lương Đồng bên kia cũng nhìn Cảnh Bác Hiên chằm chằm. Cô ta từng nghe nói về người này, là tổng giám đốc tân nhiệm của truyền thông Huyễn Ảnh, trẻ trung đầy triển vọng. Nghe nói anh ta là thiên tài trăm năm khó gặp trong thương giới. Hai mươi tuổi đã tốt nghiệp học viện thương mại Ivy nổi tiếng. Anh ta có tác phong làm việc rất cứng rắn, thường tích lũy vốn trên phố Wall. Anh ta vừa ý sự nghiệp giải trí, ban đầu làm trang web, sau lại kiêm luôn cả tạp chí. Hoàn cảnh nước ngoài rất khó để vùng lên nên anh ta chiến đấu nhiều nơi trong nước. Khi đó vừa hay anh ta gặp điện ảnh và truyền hình Huyễn Ảnh vì xảy ra vấn đề về vốn, không còn sức xoay chuyển trời đất nên ra tay thu mua lại Huyễn Ảnh và đổi tên thành truyền thông Huyễn Ảnh. Anh ta nhập chung sự nghiệp ban đầu và phát triển, chưa đầy năm năm truyền thông Huyễn Ảnh đã được đưa ra thị trường lần nữa. Giá trị cổ phần cũng cao tới hơn hai mươi tỷ đô-la. Nghe nói anh ta công khai tài sản phải đến chín con số, là người đàn ông độc thân vàng điển hình. Quan trọng là khuôn mặt anh ta cũng rất được.
Mắt cô ta chuyển ra phía sau anh ta. Hai cấp dưới của anh ta, một người là tổng giám đốc truyền thông Huyễn Ảnh, người còn lại là trưởng phòng thư ký Mạc Thiếu Khanh của anh ta. Trưởng phòng này hơn hai mươi tuổi, là con trai một thành viên hội đồng quản trị, theo Cảnh Bác Hiên để lấy kinh nghiệm. Tuy anh ta là phú nhị đại nhưng khuôn mặt cũng được coi là đàng hoàng. Nhưng khi so sánh với Cảnh Bác Hiên thì quả thực là một người trên trời một người dưới đất. Trong lòng cô ta không dễ chịu gì, hơi hối hận vì ở bên anh ta.
Nguyên nhân Lương Đồng quen Mạc Thiếu Khanh phải ngược dòng tới một cuộc tiệc rượu. Anh ta vừa ý tướng mạo cô ta, cô ta nhìn trúng bối cảnh của anh ta. Hai người ở bên nhau rất nhanh. Cô ta biết rõ bối cảnh nhà anh ta, không nghĩ sẽ gả qua cho nên lúc bên nhau có thể vớt được bao nhiêu lợi ích thì cô ta vớt bấy nhiêu. Cô ta chưa bao giờ xài tiền của anh ta, đây coi như là chút kiêu ngạo sót lại của cô ta. Nhưng anh ta vẫy cành ô-liu ra, cô ta đều ôm chặt lấy. Cô ta muốn bò lên tầng lớp cao nhất, cao tới mức không phải nhìn sắc mặt bất cứ ai.
Chỉ tiếc nuối một chút rồi cô ta lại khôi phục thần trí. Tuy cô ta không xuất hiện cùng lúc với Mạc Thiếu Khanh hay có bất cứ cái gì với Cảnh Bác Hiên nhưng cô ta lại tưởng tượng mình có thể có được người đàn ông như Cảnh Bác Hiên đã thấy váng đầu.
Có điều tuy chỉ là thư ký cạnh Cảnh Bác Hiên nhưng cũng là một sự tồn tại khiến người ta phải ngước nhìn. Bất kể thế nào hôm nay cuối cùng cô ta cũng có thể ép Cảnh Huyên cắm đầu xuống rồi.
Cảnh Huyên không đếm xỉa tới tính toán của Lương Đồng. Cô đang nghĩ xem phải ăn nói với Cảnh Bác Hiên thế nào. Từ khi cô vào học viện điện ảnh, Cảnh Bác Hiên đã không sao vui vẻ được. Anh ta làm ngành giải trí nên đương nhiên biết vài thứ mờ ám trong giới giải trí. Anh ta không mong em gái mình sẽ bị dính vào những thứ này nên đã phản đối ngay từ đầu. Cảnh Huyên cũng là người cố chấp, cuối cùng cứ thế đi con đường này. Anh ta không còn cách nào, chỉ có thể đi theo cô, cảnh cáo cô tốt nhất không nên suy nghĩ bậy bạ trước khi tốt nghiệp. Sinh viên năm ba khoa biểu diễn không bị trông coi nghiêm khắc nữa. Ai có thực lực thì có thể tự đi nhận phim, phát triển được thì tốt. Năm ba đại học đã có thể ký hợp đồng với công ty điện ảnh và truyền hình rồi. Vì tránh Cảnh Huyên làm chuyện lén lút, Cảnh Bác Hiên đã ký hợp đồng cho cô với Huyễn Ảnh từ lâu, không để cô có suy nghĩ khác.
2: Khống chế em gái và bị em gái khống chế
Chính cô cũng cảm thấy mình kỳ cục. Trước kia cô đau khổ nài xin Cảnh Bác Hiên, không muốn dựa vào cái cây đại thụ như anh ta để đi trong giới. Cô thích biểu diễn, cũng muốn dựa vào thực lực của mình để có được một vai diễn nhỏ nhoi, càng muốn xứng danh với ba. Cảnh Bác Hiên không chịu nổi cô, cuối cùng miễn cưỡng đồng ý với điều kiện trước khi tốt nghiệp không được giẫm chân vào giới này. Hơn nữa cô chỉ có thể ký hợp đồng với Huyễn Ảnh. Tới lúc đó sẽ không ai biết cô gái này là em gái anh. Người đại diện gì đó cũng là do cô dùng thực lực để tranh thủ. Cô bằng lòng hết. Xem như bây giờ cô đã đơn phương bội ước nhỉ? Cô rất sợ anh ta không kiềm được mà bắt cô về nhà.
Vốn sau đó là cảnh của Khương Hàn và Lương Đồng nhưng Lương Đồng bị Mạc Thiếu Khanh gọi qua nên đạo diễn Vu chỉ có thể nhắm mắt quay cảnh của Trình Dương và Cảnh Huyên.
Trình Dương diễn vai một công tử nhà giàu ăn chơi trác táng, chơi bời trăng hoa thành tính, là cậu ấm nổi tiếng trong kinh thành. Phụ thân anh ta là hoàng thúc, không ai dám quản anh ta cái gì nên càng vô pháp vô thiên. Phụ thân anh ta thấy anh ta càng ngày càng đi quá giới hạn mới xin thánh chỉ để anh ta theo quân ra trận, gánh cái hư danh Hữu Tướng quân, thực ra là ăn không ngồi rồi.
Quân địch đánh hạ Vọng Thành xong, Đại tướng quân mạnh mẽ chống đỡ vết thương chỉ huy bố trí, chuyển bại thành thắng rất nhanh, chiếm lại Vọng Thành lần nữa, cũng ép quân địch lui về phía nam sông Ô La lần nữa.
Trong thành bắt đầu kiểm đếm thi thể, nên thiêu thì thiêu.
Tự Âm bò ra khỏi dưới bụng đầu bếp trưởng, dọa bọn lính giật nảy cả mình. Cả đám cầm đao chỉ về phía cô. Thấy rõ là một cô bé họ mới buông lỏng cảnh giác. Trên cổ cô có con dấu lưu đày nên bọn lính không biết xử lý thế nào, đành phải áp giải cô về nơi đóng quân. Vừa hay họ đụng phải Hữu Tướng quân. Gần đây anh ta vô cùng bực bội. Chỗ tồi tàn này không có thú vui gì, còn động một tí là thấy người chết. Khoảnh khắc thấy Tự Âm, mắt anh ta sáng rực lên. Sống lâu trong quân doanh, chỉ cần là phụ nữ anh ta đã nhìn thêm một chút, huống hồ Tự Âm cũng được xưng là người phụ nữ đẹp ở kinh thành.
Cảnh này là Hữu tướng quân trêu chọc Cảnh Huyên, không hề có chừng mực. Cô nhắm hai mắt lại. Đúng là ngày chó chết, điều này cũng mẹ nó quá trùng hợp! Mới vừa vào đã cho Cảnh Bác Huyên thấy cảnh này, lực đánh vào thật lớn.
Nhớ năm đó có một nam sinh lớn gan trong trường, lúc nghỉ giữa giờ thổ lộ với cô trước mặt người toàn trường, còn kéo tay cô. Anh ta chặn người ở cửa trường học, đánh cho người ta nằm viện nửa tháng.
Bây giờ tuy là quay phim nhưng dù gì Trình Dương cũng là nam! Cuối cùng cô đã hiểu rõ cái gì gọi là họa vô đơn chí.
1: Anh, anh xem rồi xử lý đi!
Trình Dương tới gần Cảnh Huyên, hơi thở phả vào mặt cô. Anh ta cười đùa cợt, vươn tay nhấc cằm cô lên, tới gần hơn chút nữa. Lúc anh ta suýt đụng vào đôi môi cảnh hoa của cô, Cảnh Huyên chợt lùi lại sau. Vừa nghĩ tới Khương Hàn và Cảnh Bác Hiên đều đang nhìn, cô đã cảm thấy da gà toàn thân nổi lên.
Lúc cô phục hồi tinh thần lại, thấy vẻ mặt hơi lúng túng của Trình Dương mới nhận ra rằng phản ứng của mình quá lớn. Cô vội vàng xin lỗi đạo diễn: "Xin lỗi đạo diễn, xin lỗi mọi người. Tôi chưa chuẩn bị sẵn sàng. Quay lại lần nữa được không?"
Quay lại hai lần còn chưa tìm được cảm giác khiến cô ảo não nắm tóc. Mắt cô liếc qua bên kia thấy Lương Đồng đứng cạnh Mạc Thiếu Khanh, môi treo nụ cười châm biếm như có như không. Cô lập tức tức giận hơn rồi.
"Nghỉ ngơi hai mươi phút!" Vu Tại Trung đen mặt nói câu đó rồi vẫy tay: "Cảnh Huyên, cô qua đây."
Cô tới gần, Vu Tại Trung cuộn kịch bản thành cái gậy lớn gõ lên vai cô, hơi nghiêm khắc hỏi cô: "Sao hôm nay lại thế này? Vừa nãy còn tốt, sao trạng thái bây giờ lại kém thành như thế."
"Đạo diễn, tôi..."
"Được rồi đừng giải thích nữa, tôi không muốn nghe. Vấn đề của cô cô phải tự mình xử lý cho tốt, đừng nói với tôi. Tôi chỉ cần hiệu quả, nói nhiều hơn nữa cũng chỉ là kiếm cớ. Nếu cảm thấy xấu hổ vì mình liên lụy tới mọi người thì lấy thực lực của cô ra. Đừng vì vài thứ không đáng có mà ảnh hưởng tới cảm xúc, cô hiểu chưa?"
Cô rầu rĩ đáp "vâng" một tiếng rồi lùi qua một bên nghĩ lại chuyện đã qua. Trợ lý của Ôn Viện Viện đưa cho cô một ly nước: "Cô Cảnh, uống cho nhuận giọng đi!" Cô khẽ ừ một tiếng, nhận lấy, uống từng ngụm từng ngụm, sau đó từ từ nhắm hai mắt lại. Cô không ngừng nhớ lại ước nguyện ban đầu khi ghi danh khoa điện ảnh. Cô không chỉ vì danh vì lợi mà chỉ đơn giản là vì thích. Vì thích cho nên cô mới muốn làm tốt hơn, mới muốn đứng cao hơn.
Cổ động viên mình không ngừng nhưng làm thế nào trong lòng cũng không bình tĩnh được. Cuối cùng cô ủ rũ cúi đầu xuống. Không có thời gian để cô từ từ bình phục tâm trạng, cô càng tỏ ra nóng nảy.