Thực ra cô rất muốn nói, vừa rồi anh làm như vậy quá mạo hiểm.
Có điều việc này cũng đủ chứng minh sự mạnh mẽ của Lãnh Quân Trì.
Nhưng vẻ mặt Lãnh Quân Trì lại không thay đổi, bình tĩnh nói, “Tôi ngược lại cảm thấy đây là mặt thật nhất của tôi.”
“Đừng gạt tôi, tôi biết rất rõ trong lòng anh nghĩ gì.” Hòa Đinh đẩy Lãnh Quân Trì trở lại trước bồn rửa, cô cầm dao phẫu thuật, con ngươi lạnh lùng hơi co lại nói, “Lát nữa tôi sẽ dẫn anh ra ngoài xem, thế giới sinh sống của tôi.”
Lãnh Quân Trì thu lại nụ cười cợt nhả, con ngươi duy nhất u ám khó hiểu, thế giới sinh sống của cô sao?
Anh ngược lại vô cùng tò mò, rất mong đợi.
Hòa Đinh nhìn Lãnh Quân Trì, không biết sau khi nhìn thấy tất cả sự tàn khốc kia thì nụ cười rạng rỡ đó còn có thể vẫn luôn hiện trên mặt anh không.
Cũng như anh, cô cũng rất tò mò.
Núi Cách Ly, hang núi nào đó.
“Nghe nói chưa, Hòa Đinh nhặt được một người.” Hắc Thước một mắt nghịch cây súng lục trong tay, đôi chân thon dài để lên bàn.
Kiều Vũ Sinh mặc một bộ vest màu xám đậm, từ tóc đến cà vạt rồi lại tới giày trên chân đều rất tỉ mỉ. Anh ta đặt tay lên bàn, chống cằm, trong mắt toàn là suy tính.
“Người phụ nữ đó rất thú vị, thứ nhặt được cũng rất thú vị.” Kiều Vũ Sinh cười gian ác nói, “Dino sẽ không tham gia cướp giật, cũng sẽ không xen vào, Hắc Thước, có hứng thú không?”
“Đang có ý này.” Hắc Thước giơ súng gõ gõ vào huyệt thái dương của mình, có chút điên nói, “Hòa Đinh, tôi đã rất lâu không nhìn thấy cô rồi.”
Hòa Đinh chính là người phụ nữ xinh đẹp nhất núi Cách Ly, nếu có được cô.....
“Trên người của người đàn ông đó có bí mật có thể xuyên qua sóng điện cao tần, chỉ cần chúng ta tìm được thì có thể rời khỏi đây.” Kiều Vũ Sinh trở nên càng ngày càng mong đợi, hận không thể bây giờ trực tiếp xông qua.
Nghe nói người đàn ông đó không tệ, Kiều Vũ Sinh liếm môi, nở nụ cười khẩy đầy biến thái.
“Người của tôi đang ở bên ngoài biệt thự, chỉ cần họ ra ngoài thì sẽ báo cho tôi biết.” Hắc Thước sớm đã bố trí xong mọi thứ.
“Rất tốt.” Kiều Vũ Sinh dùng ngón tay đẩy kính trên sống mũi, xem ra anh ta phải suy nghĩ thật kỹ nên tra tấn người đàn ông đó như thế nào, thật hy vọng ngày mai có thể tới nhanh một chút.
“Lúc này, thuộc hạ của Hắc Thước từ bên ngoài chạy vào, đứng nghiêm nói: “Lão đại, họ ra ngoài rồi.”
“Ồ?” Trên mặt Hắc Thước liền nở nụ cười đầy hưng phấn, “Thật sự là ông trời cũng giúp tôi!”
Kiều Vũ Sinh cũng trở nên không kiềm chế được, kích động rung chân, “Đi, bây giờ chúng ta đi bắt họ về!”
“Được!” Hức Thước đập bàn một cái, rồi hét lên với thuộc hạ phía sau: “Chuẩn bị rượu đi, đợi chúng tôi trở về ăn mừng!”
Thuộc hạ Hắc Thước lập tức hét lên, “Rõ, nhất định phải bắt người về, sau đó ăn mừng một bữa no say.”
Trong khi Hắc Thước đang bận tương tác với thuộc hạ, thì trên mặt Kiều Vũ Sinh lại lộ ra vẻ tàn nhẫn độc ác.
Cùng ngăn địch
Đêm khuya, ánh trăng mờ ảo.
Vầng trăng khuyết trốn mình dưới những đám mây mỏng, xuyên qua xuyên lại như con thoi.
Hòa Đinh dẫn Lãnh Quân Trì rời khỏi biệt thự, biến mất trong khu rừng tối đen như mực.
Lãnh Quân Trì bởi vì nguyên nhân chỉ có một mắt nên vẫn có chút không thể thích ứng với đêm khuya, cảnh tượng trước mắt ít nhiều có chút lệch khỏi quỹ đạo.
Anh biết mình phải nhanh chóng làm quen với tình huống như thế này, núi Cách Ly rất nguy hiểm, mình không thể khinh thường được.
Tiếp tục đi theo Hòa Đinh xuyên qua khu rừng rậm rạp, Lãnh Quân Trì thỉnh thoảng mò mẫm mặt bên phải của mình.
Kể từ sau khi bị lấy đi tròng mắt lần trước, thì nửa mặt bên phải của anh vẫn luôn trong trạng thái tê dại, cho dù dùng tay xoa nắn, thì dường như cũng không cảm nhận được cảm giác đụng chạm gì.
Lại còn quấn một lớp băng dày, nên anh cũng không biết mặt mình rốt cuộc như thế nào.
Hòa Đinh im lặng đi về phía trước, Lãnh Quân Trì đi theo sát cô, anh phát hiện con đường này rất quen thuộc với Hòa Đinh, hơn nữa dọc đường đi đều không có chạc cây bụi nào chắn đường, dưới lòng bàn chân còn có một con đường nhỏ được người khác đi tạo thành, xem ra là thường xuyên có người đi, nên mới có con đường mòn này.
Trong rừng thỉnh thoảng truyền tới tiếng cú mèo kêu, còn có tiếng xào xạc thú vật tạo ra.
Dọc đường đi, anh nhìn thấy có vài nơi có ánh sáng, thỉnh thoảng cũng sẽ nghe thấy vài tiếng nói chuyện, anh biết đó là của những người cũng bị nhốt ở đây.
“Những người sống trong rừng đều là vài người già yếu đuối, những người có năng lực thì đều quy phục ba thế lực lớn ở núi Cách Ly.” Hòa Đinh giải thích đơn giản.
“Ngoại trừ Dino tới hôm nay, còn hai người nữa là ai?” Lãnh Quân Trì muốn nhanh chóng thăm dò thông tin chi tiết của đối phương.
“Tội phạm kinh tế thiên tài Kiều Vũ Sinh, lính đánh thuê Vương Hắc Thước.” Hòa Đinh trầm giọng nói.
Lãnh Quân Trì hơi có chút bất ngờ khi nghe thấy tên hai người này, trước đây bên ngoài đồn rằng hai người này đã chết, không ngờ lại bị bắt nhốt ở đây.
Con mắt đen còn lại của anh hơi nheo lại, nơi này thật là thú vị.
Nhìn thấy Hòa Đinh quay đầu nhìn mình, anh lập tức thu lại vẻ kiêu ngạo lạnh lùng, thản nhiên nói: “Cũng chỉ như vậy.”
Hòa Đinh biết Lãnh Quân Trì tự phụ, hôm nay anh quả thực đã áp chế Dino bằng khí chất của mình, nên có chỗ tự phụ kiêu ngạo.
Thế nhưng, Hắc Thước thì còn dễ, Kiều Vũ Sinh thì lại là một nhân vật vô cùng nguy hiểm.
Bao nhiêu vụ giết người ở núi Cách Ly đều là do anh ta gây ra, nam nữ đều không bỏ qua.
Theo con đường nhỏ đi xuống phía dưới thì tới chân núi, trước mặt là một đầm lầy hoang vắng.
Đầm lầy bốc hơi, có một mùi tanh hôi.
Lãnh Quân Trì hơi nhíu mày, không biết tại sao mùi ở chỗ này lại khó ngửi như vậy, nhưng khuôn mặt lạnh lùng xinh đẹp của Hòa Đinh thì vẫn không có biểu cảm gì.
Hòa Đinh cất bước đi về phía trước, theo sát là Lãnh Quân Trì không quen với địa hình nơi này.
Lúc đi qua đầm lầy, dưới ánh trăng mờ ảo Lãnh Quân Trì nhìn thấy bên trong lại nổi lên mấy bộ xương trắng trêu lềnh bềnh, còn có vài cái xác chưa thối rữa.
Lãnh Quân Trì liếc nhìn bằng con ngươi lạnh lùng, cuối cùng cũng hiểu tại sao nơi này lại có mùi hôi, hóa ra nơi này là nơi họ chất đống xác chết.
Hòa Đinh đột nhiên dừng bước, Lãnh Quân Trì cũng dừng theo.
Trước mặt họ xuất hiện một tấm biển cảnh báo màu đỏ, trên đó viết: “sóng điện cao tần, xin lùi lại, nếu không tự gánh lấy hậu quả.”
Hòa Đinh nhặt một hòn đá phủ đầy rêu xanh ở nơi đó rồi ném tới cách đó không xa, chỉ nghe thấy tiếng xèo xèo, hòn đá hình như đã chạm vào một màn chắn trong suốt gì đó, sau đó từ chỗ đó hiện ra một luồng ánh sáng màu xanh lam, từ dưới đất lan dần lên bầu trời, rồi mới dần dần tản ra ở nơi rất xa.