⬅ Trước Tiếp ➡
  “Không cho nó còn có thể làm sao? Nó có thể khiến Triệu tổng ngoan ngoãn nghe lời, ta không cho nó, nó không nói tốt bên tai Triệu tổng, ta còn làm ăn được sao!”
  Lý Ái Liên và tô huệ đều trầm mặc lại.
  Lý Ái Liên cảm thấy khá là đáng tiếc, Tô Tố để ý nhất chính là hai tiểu súc sinh này , hiện tại quyền giám hộ cho nó, về sau nghĩ muốn uy hiếp khống chế nó nữa , thì không dễ dàng.
  Tô huệ thì là có chút đắc ý.
  Triệu tổng lão già kia cô gặp qua, ấn tượng sâu nhất chính là hắn một bộ răng vàng khè, lúc nói chuyện trong miệng hôi thối có thể hun chết người.
  Nghĩ đến bộ dạng Tô Tố bị lão già kia chà đạp, trong nội tâm cô liền không cầm được cao hứng.
  Hôm qua cô thăm dò được Triệu tổng mở gian phòng, mua chuộc được nhân viên trong khách sạn, trong phòng lắp camera, rất nhanh cô liền có thể lấy được camera.
  Đến lúc đó trên mạng công bố, cô thừa cơ nói ra Tô Tố chưa kết hôn mà có con hai đứa bé, đến lúc đó cô ngược lại muốn xem xem những con trai trong học viện phim ảnh kia, vẫn sẽ hay không xem Tô Tố như nữ thần!
Trong nhà Tô Tố là một căn biệt thự 2 tầng, những người lớn không có phát hiện góc rẽ ngay cầu thang trên lầu , hai đứa bé đã nghe hết đoạn đối thoại của họ.
  Trên cầu thang ngồi hai đứa trẻ con, hai người đều mặc một cái áo cao bồi, ngũ quan cực kì giống nhau, nhìn liền biết là một đôi long phượng thai.
  Khác biệt chính là,khuôn mặt nhỏ của bé trai lạnh lùng, mà bé gái ngồi ở bên cạnh cậu bé thì có khuôn mặt nhỏ mũm mĩm hồng hồng đỏ như trái táo, chống cằm, con mắt cười lên cong cong giống vầng trăng khuyết vậy.
  Hai người mặc dù nghe không hiểu người lớn rốt cuộc đang bàn luận chuyện gì, nhưng nghe cũng biết không phải lời lẽ tốt.
  Đôi bé trai bé gái này chính là một đôi long phượng thai của Tô Tố..
  “Anh.....”
  “ Xuỵt......”
  Tô Cảnh Thụy kéo lấy tay em gái, cùng em gái rón rén bước vào phòng, sau khi đóng cửa phòng lại, khuôn mặt nhỏ của Tô Cảnh Thụy liền lạnh xuống.
  “ Anh, bọn họ có phải đang tính chuyện xấu với mẹ không ?” Tô Tiểu Thất khẩn trương siết chặt váy, con bé tức giận, bọn họ xấu lắm. Anh nghe được bọn họ nói cái gì không?
  Đương nhiên nghe được.
  Ông bà nội luôn đối xử không tốt với bọn họ, nhất là với mẹ.
  Chân mày nhỏ của Tô Cảnh Thụy nhíu rất căng.
  Ông nội cho là cậu cùng em gái không hiểu chuyện, cho nên nói chuyện cũng sẽ không kiêng dè bọn họ, ông bà rõ ràng chính là lấy cậu với em gái để uy hiếp mẹ, để mẹ giúp họ làm việc.
  Tiểu Thất, em có muốn rời khỏi nơi này không?
  “Nghĩ a nghĩ a, anh có phải có cách gì không? Ông nội sẽ đồng ý sao?” Tô Tiểu Thất ôm lấy cánh tay anh trai, con mắt lóe sáng giống trong ánh sáng ngôi sao trong bóng đêm.
⬅ Trước Tiếp ➡