An Tiểu Hy ngoắc mắt:"Tao với mày là gì, còn khách sáo nữa. mày yên tâm, tao quen nhiều anh chị lắm, toàn người có tiếng nói trong làng giải trí cả. Hôm nay muộn rồi để mai tao thử gọi hỏi xem có vai diễn nào hợp với mày không." Tô Tố nằm xấp lên sofa: "Mai tao cũng đi tìm nhà." Không thể cứ làm phiền Tiểu Hy. An Tiểu Hy nhét đầy một mồm khoai tây chip , nghe thấy Tô Tố nói cô liền cố nuốt xuống. Tô Tố thấy tiểu Hy cố đến mắt trợn ngược vội vàng lấy cho cô cốc nước. An Tiểu Hy ực ực hai hớp uống sạch cốc nước mới nói," Mày tìm nhà làm gì ,ở lại đây với tao, nhà tao ba phòng vừa đủ cho hai đứa nhóc một phòng, tao với mày mỗi người một phòng."
"Thôi thôi!"-thế này thật phiền cho Tiểu Hy
"Mày nghe tao nói đã"- An Tiểu Hy kéo tay cô lại, phân tích từng tý cho cô:"giờ mày ở đây, sẽ có lợi lắm đấy. Khi mà mày đi làm thì hai đứa nhỏ phải làm thế nào? Chúng nó mới bốn tuổi, mặc dù là cụ non thật nhưng cũng vẫn là mấy đứa nhóc. Lúc mày không có nhà mày có yên tâm hai đứa nó được không? Ở đây với tao rảnh rỗi tao còn trông cho. Khai giảng rồi ai có thời gian thì đi đưa đón chúng nó. Còn nữa nhé, vì vấn đề an toàn nên phải thuê một căn hộ tốt một chút phải không? Mà mày nghĩ xem mày không phải không biết tiền thuê nhà ở thành phố này không phải đắt bình thường, đến lúc ấy riêng tiền thuê nhà là mày cũng chịu không nổi rồi."
Đôi môi mỏng của Tô Tố bị cắn đến hằn lại vết răng. Có quá nhiều vấn đề phỉa lo nghĩ. Cô muốn đi kiếm tiền thì sợ rằng thật sự không có thì giờ chăm hai đứa con nhỏ.....An Tiểu Hy thấy cô cắn chặt môi, mắt ươn ươn đáng thương như vậy lại không kiềm được:
"Ài,cái con này, mày đúng là yêu tinh đấy!"-một đứa con gái như Tiểu Hy nhìn mà còn không cầm được lòng!
An Tiểu Hy ho nhẹ một tiếng:"tao cung chẳng phải cho mày ở không đâu nhé, mày cũng biết đấy,e hèm, bổn cô nương đây lại không biết nấu cơm mà ăn cơm hàng suốt sắp nôn rồi, nếu mày mà ở đây thì chỉ cần ở nhà cơm nấu ba bữa cho tao, vệ sinh quét dọn là coi như phí thuê nhà rồi, thấy sao?
Tô Tố im lặng ôm chặt lấy An Tiểu Hy, đôi mắt uốn lại như trăng khuyết, cô biết, Tiểu Hy vì muốn cô an tâm ở lại nên mới nói như vậy. Cô dựa vào trong bờ vai của tiểu Hy nói khẽ:
"Tiểu Hy à, không có mày làm sao mà tao sống được."
"Nghe sởn gai ốc"-An Tiểu Hy cũng nhếch miệng cười thật tươi.
Ngày hôm sau An Tiểu Hy dậy rất sớm, ăn sáng xong là bắt đầu lùng xục các mối quan hệ của mình. Bỏ công không phụ người có tâm. Tầm trưa , sau khi cúp một cuộc điện thoại An Tiểu Hy bỗng dưng cười lớn. Tô Cảnh Thụy hoàn toàn bình tĩnh, dến lông mày cũng không nhướn một cái, Tô Tiểu Thất bị dọa cho thất kinh, tay vỗ vỗ lấy ngực ,khẽ khàng thì thầm với Tô Tố:
"Mà mí, mẹ nuôi bị gì vậy ạ?"
Tô Tố bật cười, lấy tay búng lên trán cô nhóc:"Đừng có nói linh tinh."
An Tiểu Hy bò dậy từ trên thảm, chạy như bay về phía Tô Tố, nắm chặt lấy tay cô mà lắc lấy được.
"Gái, mày may mắn quá đấy. Là công ty Tinh Quang media đưới chướng của tập đoàn quốc tế Hoàn Vũ đấy, hú hú, công ty truyền thông Tinh Quang mà đã đầu tư phim cổ trang có vai nữ phụ không hiểu lý do gì từ chối diễn xuất rồi, đang đúng lúc thiếu một cô đóng nữ phụ quyến rũ lại cuốn hút. Bây giờ họ đang khắp nơi tìm người, bộ phim này nghe nói là chuyển thể từ tiểu thuyết, tao xem qua rồi, này nhé, cực kỳ hợp với hình tượng của mày luôn."
Tô Tố mừng rơn:"Thật sao?"
"Đương nhiên là thật, nghe nói bộ phim này ước tính đầu tư hai tỷ, chủ tịch của tập đoàn quốc tế Hoàn Vũ Tiêu Lăng cùng duyệt vai chính với đạo diễn luôn đấy. Gái ơi, mày trúng lớn rồi đấy!"
Tô Tố cũng rất vui, cô còn không thiết ăn gì. Trưa đó Tiểu Hy lái xe đưa Tô Tố và hai đứa nhỏ đến phim trường. An Tiểu Hy đã nói trước với người trong đoàn nhờ họ báo danh hộ, chỉ cần đến nơi lấy số thứ tự là vào quay thử được luôn. Tô Tố ngồi trên ghế phụ, mắt nhìn hai hàng cây chạy dần về phía sau, lòng bàn tay toát mồ hôi, tim đập thình thịch. Cô không nghĩ có thể sớm quay lại công việc cũ thế này. Showbiz là một nơi đầy phức tạp, cô của kiếp trước chính vì không đi theo "luật ẩn" nên mặc dù xinh đẹp nhưng phải mất đến 7 năm cô mới gây dựng được tên tuổi diễn viên hạng B vậy nên bây giờ cô cảm thấy khá thấp thỏm.
Kiếp trước thời kỳ cô đang mang thai, gần như cách ly hoàn toàn với làng giải trí cho nên gần như không biết chuyện đầu tư cho bộ phim . Càng không biết nhà sản xuất và đạo diễn của đoàn làm phim kia có phải dạng mặt người dạ thú hay không, hơn nữa mặc dù nay cô là sinh viên chuyên ngành nhưng một bộ phim được đầu tư lớn như thế này vai nữ phụ chắc cũng không đến lượt một người mới chưa có kinh nghiệm như cô. Giờ nghĩ đến cô mới thấy lo lắng. haizz, có khi đi rồi cũng chẳng có chuyện của cô, mà đi xem xem cũng tốt,vai nữ phụ không đến lượt nhỡ đâu có vai quần chúng nho nhỏ nào đó thì sao.
Tô Tiểu Thất ngồi ghế sau , vui hơn ai hết, nếu như không phải đã cài dây an toàn chỉ sợ cô bé đã nhảy cẫng lên. Tiểu Thất tỳ lên ghế ngồi của Tô Tố ,gương mặt đầy hứng khởi đến độ đỏ hồng lên.
"mà mí, mà mí, có phải mẹ sắp làm đại minh tinh không? giống như Balala tiểu tiên nữ, biết dùng phép nữa?"
Đúng lúc vừa gặp đèn đỏ, An Tiểu Hy đạp phanh xe, quay đầu lại cười tít mắt nói thay cho Tô Tố:
"Tiểu Thất, mà mí của cháu sẽ lợi hại hơn Balala tiểu tiên nữ nhiều, biết dùng phép còn biết phi thiên độn thổ kìa."
"woa,mà mí nhất định phải cố lên nhé."