⬅ Trước Tiếp ➡
  Quay thử kết thúc.
  Đoạn quay thử này chỉ có 5 câu thoại, quan trọng nhất là phải thể hiện được sát khí và sự băng giá trong ánh mắt của Mỹ Đỗ Sa, thử nghiệm khá khó cho diễn xuất của diễn viên. Lúc trước còn ngả ngón trên sofa, không biết từ lúc nào Trần Kiêu đã ngồi thẳng lưng, hướng về phía trước.:"Được đấy chứ!' khi nãy anh ta ta gần như nhìn thấy được Mỹ Đỗ Sa trong truyện rồi. Căn phòng vẫn im ắng không âm thanh nào phát ra. Trần Kiêu quay qua hướng Phạm Lãi thấy ông đang cúi xuống ôm mũi không rõ đang suy nghĩ điều gì. Trần Tiêu hợp tác với Phạm Lãi khá nhiều lần rồi, đạo diễn Lãi có một bệnh vặt, chỉ cần bắt gặp diễn viên giỏi là ông lại có những động tác như vậy để giấu đi nỗi vui sướng. Trần Kiêu quay lại nhìn Tô Tố vẫn đứng trên sân khấu, ồ......cô vẫn đứng thẳng người,cúi chào họ một lần nữa, thần thái mạnh mẽ khi nãy đã biến mất lúc nào, giờ cô lại trở thành một cô gái hiền hòa dễ mến. Trần Kiêu lại gần đạo diễn, nói nhỏ:"Đạo diễn, ông thấy thế nào?"
  "Cũng được."
  Trần Kiêu liếc ông một cái---Giả vờ!
  Rõ ràng trong lòng rất thích, lại cứ cố không thể hiện ra. Phạm Lãi nhanh chóng viết vài chữ gì đó, sau khi cất đi sự phấn khích, ông ngẩng lên nhìn Tô Tố:
  "À....cô tên Tô Tố nhỉ?"
  Tô Tố ngạc nhiên nhìn ông . Khi nãy không phải đã giới thiệu tên rồi sao? Nhưng cô vẫn ngoan ngoãn gật đầu xác nhận,"Vâng, em là Tô Tố."
  Phạm Lãi lật tìm tư liệu trên tay, xem một lúc lâu không nhìn thấy phương cách liên lạc,"Em để lại số điện thoại, đợi người của đoàn thông báo nhé."
  "Đạo diễn, em.....em không có điện thoại."
  Tô Tố bặm chặt môi, môi cô bị bặm chặt thành một hàng rõ rệt.
  Cô cúi thấp đầu, ngại ngùng túm lấy váy. Điện thoại của cô lúc trước rơi ở chỗ ông chủ Triệu chưa lấy lại, tiền của cô lại đang tích cho tháng chín sắp tới để chuẩn bị cho hai đứa trẻ nộp tiền học, bấy giờ cô làm gì có tiền mua điện thoại.
  Phạm Lãi thần ra, giờ là thế kỷ bao nhiêu rồi còn có người không có điện thoại? Hơn nữa Tô Tố không phải là vai nữ phụ đích thân Tiêu tổng chỉ định sao? Đáng nhẽ ra quan hệ với Tiêu tổng không bình thường mới đúng, làm sao có chuyện không có tiền mua điện thoại. Lẽ nào ông hiểu nhầm Tô Tố? Lục Ngộ ngồi kế bên nhanh chóng nói:"Đạo diễn, em là bạn của cô ấy, nếu như cần liên lạc với cô Tô cứ thông qua em ạ, em sẽ thay mặt truyền đạt."
  ……
  Tiêu Lăng ngồi trong văn phòng, tay bưng cà phê mà quên uống. Đợi đến khi lần quay thử của Tô Tố kết thúc mới xực nhớ ra trên tay còn tách cà phê. Anh đặt vô thức cà phê xuống mặt bàn, nhịp thở bất giác nín lại khi nãy nay mới từ từ trôi chảy trở lại. Anh muốn Tô Tố đến quay thử chỉ là việc công ý tư thôi, đầu tư hai tỷ đối với anh cũng chỉ là chuyện nhỏ nhưng anh lại không ngờ đến màn diễn xuất của Tô Tố hoàn toàn vượt quá sự mong đợi của anh.
  "Thư ký Trương, cô thấy sao?"
  Thư ký Trương mắt dính vào màn hình, khá lâu sau cô mới định thần, nghe thấy câu hỏi của Tiêu Lăng, cô xúc động nói:"Cô Tô ......là một diễn viên có tài năng thiên bẩm."
  Tiêu Lăng đang nói chuyện với thư ký Trương thì nghe thấy lời của Lục Ngộ qua loa, mặt anh trầm xuống.
  "Tên này với Tô Tố quan hệ thế nào?"
  "........"- thư ký Trương cạn lời.
  "Tiêu tổng à, rõ ràng là ngài không cho tôi điều tra thông tin của cô Tô, bây giờ lại hỏi tôi, tôi rất khó trả lời."
  Tiêu Lăng cũng thấy rằng mình đã hỏi sai người. Anh nhíu chặt lông mày, dặn dò thư ký Trương:"Chuẩn bị hợp đồng ký ước với Tô Tố đến truyền thông Tinh Quang làm việc, hợp đồng ký mười năm!"
  "Vâng!"
  "Còn nữa, trong hợp đồng phải nói rõ. Trong thời hạn đó, không được có quan hệ yêu đương! Nếu không là vi phạm hợp đồng, tiền vi phạm ghi một tỷ!
⬅ Trước Tiếp ➡