⬅ Trước Tiếp ➡
 Phòng làm việc hoàn toàn không có tiếng động
 Tô Tố nhẫn nhịn lại gõ cửa thêm lần nữa
 Vẫn không tiếng động
 Không ai sao?
 Tô Tố do dự, giơ tay đẩy cửa phòng làm việc ra, phòng rất lớn, cũng rất lạnh, nội thất thuần trắng, mang lại cảm giác thập phần tỉnh táo.
 Nhưng phòng làm việc không có ai
 Tô Tố kì lạ bước vào, một chân mới vừa bước vào, cánh tay bỗng bị một lực nắm chặt.
 Cô bình thường không phải là người nhát gan, cũng bị dọa tới la lên
 “A-----”
“A------”
 Tiêu Lăng vốn dĩ muốn dọa Tô Tố, không ngờ cô lại dễ dọa như vậy, nghe cô la đến chói tai, anh khẽ chau mày.
 “Im miệng!”
 “ A A --------”
 Tiêu Lăng khó chịu, nắm chặt cánh tay cô, mạnh mẽ kéo cô vào lòng, sau đó cúi đầu, hung hăng chặn đôi môi đỏ hồng của cô lại.
 “Uhm….” Tiếng la chói tai lập tức biến mất.
 Tiêu Lăng vốn dĩ chỉ muốn cô im miệng, nhưng môi của cô vừa mềm vừa ngọt, anh không nhịn được cạy mở hàm răng của cô. hung hăng cùng lưỡi của cô quấn lấy nhau.
 Yêu tinh này!
 Mỗi lần anh thấy đều không kìm chế được.
 Anh một tay cố định sau gáy cô, một tay thuận theo sống lưng chạm xuống dưới, đặt lên phần mông căng tròn của cô.
 “Uhm…”
 Tô Tố bất ngờ mở to mắt, gần quá, cô chỉ có thể nhìn thấy đôi mắt đầy dục vọng của người đàn ông, cô liều mạng phản kháng.
 Nhưng cô phát hiện một chút tác dụng cũng không có
⬅ Trước Tiếp ➡